Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

653 4228

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

568 4863

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

387 1795

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

33 79

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

491 3620

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

145 3095

Quyển 4: Nghỉ hè (phần đầu) - Chương 127: Bạn có thích chuyện thường nhật không? (2)

“Sakurai-kun này, cậu rất hay để ý người khác nhỉ.”

“Ể, t-thật à…?”

Sakurai hơi ngượng ngùng gãi đầu.

“Ừm, cậu thực sự rất hay để ý đó.”

“Vậy sao…”

Sakurai nhìn ra xa, ngước mắt lên bầu trời.

“...Sakurai-kun, quả nhiên là dịu dàng thật đấy.”

“Mà, nếu Mizuki gặp khó khăn thì không thể làm ngơ được, phải không.”

Sakurai mỉm cười với Mizuki. Khóe mắt Mizuki hoe đỏ, cô nhìn Sakurai bằng ánh mắt như thể đang ngắm nhìn thứ gì đó vô cùng yêu dấu, rồi khẽ mỉm cười.

“A ha ha ha, Sakurai-kun, đó không phải là điều ai cũng làm được đâu đấy?”

“Ể, t-thật à? Đâu có chuyện đó.”

Sakurai nhìn Mizuki với vẻ ngạc nhiên từ tận đáy lòng.

“Vì dịu dàng đến thế, nên Sakurai-kun mới đào hoa có phải không…?”

Mizuki khẽ co chân lại, gục mặt vào đầu gối, giọng thoáng chút mong manh. Cô liếc nhìn Sakurai.

“Ể, t-tớ mà đào hoa á!?”

Nghe những lời của Mizuki, Sakurai ngửa người ra sau, thốt lên một tiếng ngớ ngẩn.

“C-Cậu đào hoa lắm đó, Sakurai-kun!”

“Tớ mà đào hoa nỗi gì! Tớ đây chẳng có ai theo đuổi cả!”

Sakurai lắc đầu nguầy nguậy, một mực phủ nhận.

“Sakurai-kun đào hoa lắm mà…!”

“Đã bảo là không mà!”

Mizuki phồng má, dùng ngón tay di di nghịch đất.

“Ít nhất thì, tớ cũng biết một người thích Sakurai-kun đấy…”

“Ể, ểể!? Không đùa đấy chứ!?”

Mizuki với vẻ mặt đầy gợi cảm, má ửng hồng nhìn Sakurai.

“Người dịu dàng như Sakurai-kun không có nhiều đâu mà.”

“Vậy… sao.”

Ánh mắt Mizuki và Sakurai giao nhau.

“R-Rốt cuộc ai là người thích tớ chứ…”

“…”

Thình thịch, thình thịch, họ thu hẹp khoảng cách đến mức dường như có thể nghe thấy tiếng tim đập của đối phương. Với vẻ mặt căng thẳng, họ kề sát mặt nhau nơi bóng tối nhập nhoạng.

“Đ…”

Mizuki hé môi,

“Điều đó thì tớ không thể nói được!”

“Ể, ểể!?”

Cô làm dấu X bằng tay.

“Có người thích Sakurai-kun đấy, nhưng tớ không nói đâu!”

“C-Cái gì cơ chứ!”

Mizuki cười “e he he” với vẻ mặt vui sướng.

“Vậy tớ về đây.”

“Ể, Mizuki. Chẳng phải cậu đang có chuyện phiền muộn sao?”

Sakurai lo lắng nhìn Mizuki vừa đứng dậy.

“Ừm, không còn nữa rồi.”

Mizuki nói xong liền quay người bỏ đi.

“H-Hết thật rồi à…”

Sakurai bị bỏ lại một mình, khe khẽ lẩm bẩm tại chỗ.

------

Tan học――

“Sousuke, hôm nay đi mua sắm với tớ điー!”

“Tự dưng vậy, Yuki.”

Sakurai giải quyết cho xong công việc ở câu lạc bộ Phát thanh, rồi cùng Arai tan học về.

“Thôi nào, tớ đi mua sắm đây, cậu đi theo cho tớ!”

“Đừng có tự ý quyết định thế chứ!”

Sakurai mỉm cười trách Arai.

“Với lại~ hôm nay chỉ có tớ với Sousuke hai đứa thôi~”

Arai dụi dụi, áp sát người vào Sakurai.

“N-Này, đã bảo là đừng có làm thế trước mặt người khác mà, Yuki!”

“Vậy nghĩa là không phải trước mặt người khác thì được chứ gì?”

“Tớ có nói vậy đâu!”

Sakurai nhẹ nhàng đẩy Arai sang một bên.

“Dù cậu có nói vậy, Sousuke cũng sẽ không đối xử thô bạo với tớ đâu nhỉ…”

Arai cúi đầu lí nhí.

“Hửm, cậu vừa nói gì à?”

“Chẳng có gì sất! Mau đi mua sắm thôi!”

“Cậu này, đừng có kéo nữa.”

Sakurai cười bất đắc dĩ, bị Arai kéo đi mua sắm.

“Oa~ Sousuke, Sousuke, nhìn cái này đi!”

Arai và Sakurai đến một trung tâm thương mại lớn gần đó rồi bước vào một cửa hàng quần áo rộng thênh thang. Arai ngắm nhìn quần áo xung quanh, đôi mắt long lanh khi thốt lên những lời cảm thán.

Arai cầm mấy bộ quần áo nhìn Sakurai.

“Sousuke, tớ vào thử đồ nhé, được không?”

“Ừ, đi đi.”

“Trong lúc tớ thử đồ cậu không chạy đi đâu mất đấy nhé?”

“Không đâu, không đâu, làm gì có chuyện đó chứ.”

“A ha ha,” Sakurai vừa cười vừa xoa đầu Arai.

“Vậy tớ đi thử đồ đây nhé!”

“Ừ, đi đi.”

Arai đi về phía phòng thử đồ.

“Bộ này thế nào, Sousuke!?”

“Ồ ồ, dễ thương đấy.”

Arai trong chiếc váy liền thân ngắn có đính diềm xếp, xoay một vòng tại chỗ.

“E he he, dễ thương thật.”

Trước lời khen ‘dễ thương’ từ Sakurai, Arai cười không khép được miệng.

“Biết nói sao nhỉ, trông khác hẳn cậu mọi khi, có chút nữ tính, lại còn dễ thương… thì phải.”

“Ểể~, gì cơ~?”

Arai nghe thấy lời Sakurai nói, tinh ý áp sát lại gần cậu.

“Ểể~ Sousuke, nói lại lần nữa đi mà~?”

“Không, ý tớ là trông nữ tính…”

“S-a-u-đ-ó-c-ơ.”

“Thì là dễ thương đó…”

Sakurai quay mặt đi, lí nhí nói.

“A~, dễ thương à~, Sousuke cũng thấy tớ dễ thương đó nha~, hể~, ghê quá đi~!”

“Ghê cái gì mà ghê!”

Arai trêu chọc Sakurai, cười “ni hi hi hi”.

“Vậy tớ đi thử bộ khác đây.”

“Ồ ồ, đi đi.”

Arai lại đi về phía phòng thử đồ.

Sau đó, Arai lại tiếp tục thử đủ loại quần áo khác nhau rồi cho Sakurai xem, mỗi lần được khen dễ thương, gò má cô lại bất giác giãn ra.

Arai và Sakurai đã có một khoảng thời gian vui vẻ hòa thuận bên nhau.