Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

653 4228

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

568 4863

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

387 1795

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

33 79

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

491 3620

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

145 3095

Quyển 7: Lễ bế giảng - Sa đọa - Vĩ thanh

Buổi sáng.

“……”

“……”

Akaishi tỉnh dậy.

“Chào buổi sáng he.”

“……”

Trước mặt Akaishi là Sendou. Sendou đang nằm dài trên giường của Akaishi, nhìn Akaishi.

Akaishi nhìn quanh.

“Cậu làm cái gì mà tự tiện chui vào chăn của tớ thế hả?”

“Vì hôm qua Yuuto ngủ thiếp đi ngay ấy mà.”

“Do tớ mệt.”

“Sau khi Yuuto ngủ rồi tớ còn xoa lưng cho cậu đấy.”

Sendou làm một cử chỉ nhí nhảnh, giơ tay làm dấu V cạnh mắt.

“Ai biết đâu.”

“Yuuto nói mớ đấy, ‘Cứu với,’ ấy.”

“Chắc lúc đó tớ muốn được cứu thật.”

“Rõ ràng muốn được giúp mà chẳng nói năng gì cả, Yuuto đúng là khó chiều thật đấy.”

“Khó chiều thì khó chiều.”

“Cứ như thế này, chúng ta đã trải qua một đêm nồng cháy……”

“Biến ra ngoài cho tớ.”

Akaishi đuổi Sendou ra ngoài.

“Quá đáng thật…”

Sendou ngồi xuống mép giường của Akaishi.

“À mà này Yuuto, tin nhắn tớ gửi cậu vẫn chưa thèm đọc kìa.”

“Tớ block cậu rồi.”

“Hả!? Cậu nói gì cơ!?”

Sendou nghển cổ nhìn vào CAOF của Akaishi.

“Đồ tồi…”

Sendou lườm Akaishi.

“Sao cậu lại làm thế!?”

“Tớ chịu hết nổi rồi.”

“Dù vậy thì cũng không có nghĩa là cậu được làm thế đâu! Cậu không được muốn làm gì thì làm! Đã thế đến giờ vẫn chẳng nói năng gì cả!”

“Tớ từ chối cậu, lại còn block cậu, chuyện thế này khó nói lắm chứ.”

“Chẳng liên quan gì đến khó nói hay không! Nếu tớ cứ thế mà đi về thì cậu định làm thế nào!?”

“Dù cậu có nhắn tin cho tớ, tớ cũng không biết đâu.”

“Thế thì tớ lại phải bực bội khó chịu nữa à! Đồ tồi tệ! Đồ tồi tệ!”

Sendou lấy điện thoại ra, bắt Akaishi kết bạn lại.

“Nếu cứ thế mà về, thì bọn mình thật sự không liên lạc được nữa à!?”

“Cậu biết nhà tớ mà, tệ nhất thì cũng có cách thôi.”

“Chuyện này đáng lẽ Yuuto phải mở lời trước chứ! Gì vậy hả?! Tự ái à!? Đồ tồi tệ. Đồ tồi tệ. Cậu đúng là thiếu mất phần quan trọng nhất của một con người rồi đấy, chắc chắn luôn.”

“Tớ xin lỗi.”

“Hãy kiểm điểm cho kỹ vào!”

Sendou phụng phịu quay mặt đi.

“Với lại, tớ cũng xin lỗi nhé……”

“……Ừm.”

Sendou cứ thế xin lỗi.

Akaishi và Sendou cứ thế trò chuyện vài câu bâng quơ.

Việc họ không tuyệt giao, hoàn toàn là nhờ vào tính cách của Sendou.

Kỳ nghỉ xuân bắt đầu.

Năm cuối cùng thời cấp ba của Akaishi đã bắt đầu.