Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15106

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 10

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Quyển 2: Lễ hội văn hóa (phần đầu) - Chương 74: Bạn có thích tâm hồn của Kanna không? (3)

“Ra rồi~~~~~~………………”

Mây mù tan đi, vài tia nắng rải xuống, Akaishi ngơ ngác đứng dưới vòm trời xanh.

Trước mặt Akaishi và Takanashi là một dinh thự khổng lồ cổ kính, cả hai chỉ biết ngơ ngác đứng nhìn.

Dinh thự này tựa như một hình mẫu của kiến trúc truyền thống Nhật Bản, bao quanh bởi bức tường vừa rộng vừa dài, lớn đến mức không thể nhìn thấy toàn cảnh.

“Đây là nhà của Kanna-sensei đó, Akaishi-kun.”

“Ừm.”

Akaishi vẫn như thường lệ, dùng ánh mắt đầy định kiến nhìn Kanna, người sống trong một dinh thự lớn tựa như của một địa chủ có tiếng.

Yatsugai là tiểu thư nhà giàu, và Kanna cũng là tiểu thư nhà giàu.

Tại sao nữ chính trong romcom toàn là tiểu thư hoặc con nhà giàu nhỉ? Akaishi thấy khó hiểu. Cậu sống trong một căn nhà bình dân của một gia đình bình thường, không tài nào hiểu nổi.

Cậu có cảm giác như mình vừa chuyển đến khu dân cư của tầng lớp thượng lưu.

Akaishi liên tục thấy nghi ngờ về việc nữ chính romcom Yatsugai và Kanna đều là con nhà giàu, bèn nhìn sang Takanashi.

Chẳng lẽ…

“Takanashi, cậu chẳng lẽ cũng là con nhà giàu…”

“……? Tớ không biết có được tính là con nhà giàu không, nhưng nhà tớ có mấy tòa chung cư. Bố tớ là giám đốc một công ty IT. Giám đốc của hãng sản xuất Pigliole chính là bố tớ đó.”

“…………”

Lại nữa rồiiiiiiiiiiii…………

Akaishi nghe Takanashi nói “Tớ sở dĩ học giỏi, thể thao toàn năng, phương diện nghệ thuật cũng xuất sắc, tất cả đều là do bị ép học đó”, ánh mắt mệt mỏi nhìn cô.

Sau Yatsugai và Kanna, đến cả Takanashi cũng là người giàu.

Nói vậy mới nhớ, cô ấy cũng từng nói biết vẽ là nhờ được giáo dục theo kiểu tinh hoa. Bố của Takanashi là giám đốc công ty IT, gia đình cô ấy còn sở hữu chung cư, hơn nữa chú lại là hiệu trưởng trường cấp ba.

Dù cho đám tùy tùng của Sakurai toàn là người giàu, Akaishi cũng chẳng ngạc nhiên nữa.

“Có lạ lắm không? Tớ không thấy lạ lắm đâu…”

“Sao lại không chứ? Ban nãy cậu còn ở trong căn nhà ọp ẹp đầy mùi bụi bặm đúng không? Đó mới là nhà của dân thường đấy. Cả cái việc không biết lẽ thường này nữa, đúng là kiểu tiểu thư khuê các thật.”

“Nói nhà mình là nhà ọp ẹp thì không hay đâu, Akaishi-kun. Với lại, tớ nghĩ mình là người biết lẽ thường chứ.”

“Vậy à…”

Akaishi thở dài, quyết định không nói thêm nữa.

“Mà, trước mắt cứ vào thăm được chứ?”

“Ừ nhỉ, nhanh bấm chuông cửa đi.”

Akaishi bấm chuông cửa trước mặt.

Ngay lập tức, cậu nấp vào một chỗ khuất. Takanashi nhìn Akaishi với ánh mắt nghi ngờ.

“……? Cậu làm gì vậy, Akaishi-kun, nấp ở chỗ đó làm gì? Gọi người ta ra rồi lại trốn đi, thật mất lịch sự quá.”

“Không…… tại tớ với Kanna-sensei có nhiều chuyện nên cứ để Takanashi làm vật đệm trước, sau đó tớ sẽ xuất hiện, cho tớ dùng kế đó đi.”

“Vậy à… Thôi được. Nhưng cậu phải tự mình giải thích cho rõ ràng đấy nhé.”

“Tớ biết rồi.”

Takanashi hướng mặt về phía trước, dáng vẻ thanh lịch, lặng lẽ chờ Kanna xuất hiện.

“…………Ai đó~”

“Ara, Kanna-sensei, lâu rồi không gặp. Mới hôm qua gặp nhau mà nhỉ.”

“Là Takanashi à… Hôm nay lại mặc bộ đồ làm người ta sáng mắt nhỉ. Có chuyện gì không… Hôm qua tôi chẳng phải đã liên lạc với em, nói là hôm nay không khỏe nên xin nghỉ sao?”

“Dù gì thì cô cũng đâu có bị cảm thật đâu, phải không?”

“…………”

Im lặng.

Kanna, người đã gây ra chuyện động trời đó, cũng giống như Akaishi, đã xin nghỉ phép, không đến trường.

Takanashi khúc khích, mỉm cười duyên dáng.

“Akaishi-kun, ra đây đi.”

“…………Akaishi!?”

Takanashi gọi về phía sau một tiếng, Akaishi từ từ xuất hiện từ chỗ nấp.

“Mới gặp hôm qua ạ, sensei.”

“…………Ừm.”

Ánh mắt Akaishi và Kanna giao nhau. Cả hai đều mang vẻ mặt cứng đờ, một bầu không khí như thể sắp lao vào đánh giết nhau đến nơi bao trùm.

“……”

“……”

Sự im lặng nặng nề bao trùm.

“Kanna-sensei, không phải cô có chuyện cần nói với Akaishi-kun sao?”

“……”

Kanna nhìn Takanashi như muốn lườm cháy mặt.

“Em có âm mưu gì… Takanashi?”

“Ara, không có âm mưu gì đâu ạ. Em chỉ gặng hỏi có phải Kanna-sensei đã cãi nhau với Akaishi-kun không, thì Akaishi-kun đã nói cho em biết đó.”

“……”

“……”

Một áp lực vô hình được trao đổi giữa hai người họ.

Kanna “Haiz” một tiếng, thở dài.

“…………Vào đi, hai đứa.”

Kanna mở cửa, đón hai người vào.

“Xin làm phiền ạ.”

“Xin làm phiền ạ…”

Hai người chậm rãi đi qua cổng lớn.

Giống như nhà Yatsugai, từ cổng vào đến cửa chính còn một khoảng, họ đi trên một con đường không biết có phải là đường không nữa.

Hai người nhìn ngó xung quanh, nhưng vẫn không tài nào ước lượng được quy mô của dinh thự này. Nơi đây có ống Shishi-odoshi, có cả hồ cá Koi không ngừng bơi lượn, khiến họ chìm vào cảm giác như thể du hành về quá khứ.

“Vậy thì, Akaishi em ở đó đợi một chút.”

“Em xin phép được đợi ạ.”

“……”

Kanna pha trà cho Akaishi và Takanashi, rồi để họ đợi trong phòng khách.

Sau đó chưa đầy mấy phút, Takanashi liền đứng dậy.

“Vậy Akaishi-kun, tớ ra ngoài một lát nhé. Phần còn lại cậu tự mình cố gắng nha.”

“Ể… Cậu về à?”

“Không phải, tớ chỉ đi nhờ nhà vệ sinh chút thôi. Biết đâu trong lúc đó cậu và Kanna-sensei đã nói chuyện xong rồi.”

Cô ấy ngầm ám chỉ rằng, trước khi cuộc nói chuyện với Kanna kết thúc, cô ấy sẽ không quay lại.

“Mình tớ thôi à…”

“Cậu bất an lắm à? Vậy có muốn đi vệ sinh cùng tớ không?”

“Vậy thì tớ xin cung kính không bằng tuân mệnh.”

“Cậu tưởng thật đấy à, ghê quá đi. Đừng có coi lời nói đùa là thật chứ, đi nói chuyện tử tế với Kanna-sensei đi.”

“Tớ cũng đùa thôi mà.”

Phì cười, Takanashi mở cửa fusuma rồi bước ra ngoài.

“…………Haizz.”

Akaishi thở hắt ra, nhìn lên trần nhà.

Tõm, tiếng cá koi quẫy nước vọng lại.

Cốc, tiếng ống Shishi-odoshi gõ vào đá vọng lại.

Vểnh tai lên, còn có thể nghe thấy tiếng nước chảy róc rách.

“…………Đúng là một nơi tuyệt vời.”

Môi trường tự nhiên phong phú, nhìn ra ngoài, có thể thấy rừng cây rậm rạp.

Còn có rất nhiều hoa đang khoe sắc, cũng có những nơi giống như một vườn bách thảo.

Những từ như “cổ kính trang nghiêm” hay “phong cảnh hữu tình” lướt qua trong đầu cậu.

Ngắm nhìn thiên nhiên nguyên sơ, lòng cậu thấy bình yên.

Soạt soạt soạt.

Trong những âm thanh của tự nhiên, xen lẫn tiếng cửa fusuma mở ra.

“Chỉ có một mình em………… thôi à?”

“……Takanashi không biết đi đâu đó rồi ạ.”

Kanna bước vào phòng. Cô đeo khẩu trang, như thể đang nhấn mạnh mình bị cảm, rõ ràng là tháng Năm mà lại mặc đồ dày, ra vẻ không khỏe.

“Sensei……”

“…………”

Không khí bắt đầu trở nên khó xử.