Bạch Thiên Sứ Đại Nhân Mỗi Ngày Đều Khao Khát Được Thỏa Mãn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

[Limbus Company] Táo thành tội nhân

(Đang ra)

[Limbus Company] Táo thành tội nhân

Ceilne

chà, vấn đề là tôi từng là nhân viên cấp 5 tại L corp

248 5107

Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

(Hoàn thành)

Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

会说话的肘子

Nhưng hãy nhớ lấy người bạn của tôi, chúng ta không thể dùng sự dịu dàng để đối đãi với bóng đêm. Phải dùng lửa.

995 14451

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

(Đang ra)

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Tao Trà

Thế là, từng màn câu chuyện chẳng biết là gặp gỡ hay là trùng phùng bắt đầu diễn ra.

738 12724

Cách thuần hóa các nữ chính của một kẻ phản diện

(Tạm ngưng)

Cách thuần hóa các nữ chính của một kẻ phản diện

POWER_

"Nếu thiên mệnh đã định rằng các ngươi không thể bị xóa sổ, thì ta chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc khiến các ngươi phải sa ngã... hãy cùng ta sa ngã xuống tận cùng của vực thẳm."

400 8358

Cô lớp trưởng lạnh lùng sẽ trở thành vợ tôi

(Đang ra)

Cô lớp trưởng lạnh lùng sẽ trở thành vợ tôi

Nemiko Shirai (白ゐ眠子)

Thế rồi, một ngày nọ, cô lớp trưởng lạnh lùng bỗng bắt đầu để tâm đến cậu và mọi chuyện dần dần thay đổi...

90 5150

001 Muốn làm loli tóc trắng lắm sao?

001 Muốn làm loli tóc trắng lắm sao?

“Đang làm gì thế hả? Ái chà!”

“Cốp!”

Đột nhiên, đầu tôi đau điếng như thể bị ai đó gõ mạnh.

Cảm giác chân thực đến mức hồn vía như muốn lìa khỏi xác.

Nó y hệt cái lần bị con laptop gaming – thứ mà tôi phải nhịn ăn nhịn mặc, tích cóp tiền sinh hoạt phí mãi mới tậu được – rơi trúng mặt.

Trong cơn mơ màng, tôi cứ ngỡ thằng bạn cùng phòng lỡ tay va vào cái bàn laptop cạnh giường.

Nhưng lạ thay là cố mãi vẫn không tài nào mở mắt ra nổi.

Ngay sau đó, ý thức tôi bắt đầu quay cuồng, chao đảo rồi cứ thế rơi tự do không điểm dừng.

Cảm giác mất trọng lực khiến tôi hoảng loạn tột độ, suýt chút nữa thì nghẹt thở.

Mãi đến khi cơn chóng mặt điên cuồng kia chịu dừng, đầu tôi vẫn đau như búa bổ.

Phải mất một lúc lâu tôi mới hoàn hồn lại được.

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?!

Rõ ràng cú va chạm của chiếc laptop ban nãy đâu có mạnh, làm sao gây ra hậu quả nghiêm trọng thế này được?

Chắc chắn có gì đó không ổn.

Khẽ mở mắt ra, đập vào mắt tôi là khung cảnh đèn đuốc sáng rực.

Khoan đã!

Ánh sáng vàng vọt này, rồi cả những bóng đen đang nhảy múa chập chờn trên trần nhà kia...

Vãi thật? Cháy nhà rồi à?!

Chẳng lẽ trước khi ngủ tôi quên rút phích cắm làm con laptop nổ tung rồi?

Trong giây lát, chẳng còn tâm trí đâu mà xót của, tôi định bật dậy gọi ngay đám bạn cùng phòng chạy nạn.

Thế nhưng, vừa đưa tay định hất chăn, tôi mới ngớ người vì trên người làm gì có cái chăn nào.

Thay vào đó, tay tôi chạm phải da thịt trần trụi, mang lại cảm giác vô cùng xa lạ.

Kinh ngạc tột độ, tôi vội ngồi bật dậy nhìn xuống cơ thể mình.

Đây là... váy lụa trắng muốt và... tất đùi trắng in họa tiết thánh giá vàng nhạt?!

Cái gu biến thái gì thế này?

Một thằng trai thẳng như tôi sao có thể khoác lên người bộ cánh kỳ quặc này chứ?

Khoan đã, đôi chân này!

Sao chân tôi lại teo tóp đi thế kia?

Đã thế đường nét lại còn nuột nà, trắng hồng căng mịn đầy sức sống?

Tôi trợn tròn mắt, không dám tin vào cơ thể trước mặt.

Ngay sau đó, tôi thấy hai bên má hơi ngứa ngáy, tóc mái trên trán cũng rủ xuống, dài đến mức che khuất cả tầm nhìn.

Tôi bàng hoàng đưa tay lên sờ trán và hai má, rồi đờ người ra tại chỗ.

Đây là... tóc sao?

Tôi để tóc dài thế này từ bao giờ?

Lại còn là màu trắng tinh khôi nữa?

Tiếp đến là da mặt, sao lại mềm mại và láng mịn thế này?

Đây thật sự là mặt của tôi sao?

Vốn dĩ hay thức khuya cày game, lại chẳng bao giờ chăm sóc da, nên tôi nhớ rõ da mình thô ráp lắm.

Vậy mà giờ đây, cảm giác khi chạm vào lại mịn màng như lụa, bảo sao không sốc cho được?

Nghĩ đoạn, tôi vội vàng kiểm tra khắp cơ thể một lượt, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

Cảm nhận lớp vải lụa mềm mại bó sát, cùng với làn da trắng nõn nà, săn chắc và đầy đàn hồi... tim tôi đập loạn nhịp, hơi thở cũng dần trở nên dồn dập hơn.

Mất... mất tiêu rồi?!

Tôi hoảng hốt ngẩng đầu lên.

Bàng hoàng nhận ra mình đang ở trong một căn phòng quý tộc đậm chất Trung cổ phương Tây.

Phía xa, lửa trong lò sưởi đang cháy bập bùng.

Thảo nào lúc nãy tôi thấy bóng đen nhảy múa trên tường.

Nhưng sao ngủ một giấc dậy, tôi lại xuất hiện ở cái nơi quái quỷ này?

Lại còn biến thành…

Chẳng lẽ tôi xuyên không rồi?

Bỗng nhiên, mấy cuộn giấy da rơi bên cạnh thu hút sự chú ý của tôi.

Mới nhìn qua, chữ viết trên đó trông như đống mã lỗi, nhưng ngay giây tiếp theo, lạ thay tôi bỗng đọc hiểu được chúng.

“Thưa ngài Thiên Sứ, các vị trưởng lão Giáo hội đã trở nên bất mãn với ngài. Xin ngài hãy chú ý hơn khi ở tiền tuyến, đừng tùy tiện ban ơn cho các quân đoàn lục quân và không quân thuộc Đế quốc nữa, nếu không các trưởng lão sẽ triệu hồi ngài về sớm đấy.”

Ngài Thiên Sứ? Là ai cơ?

Nhìn tờ giấy da, tôi càng thêm mù tịt, bèn chuyển sang xem tờ tiếp theo.

“Thưa ngài Thiên Sứ, trong Giáo hội có thần quan cấp thấp vu khống rằng ngài đã mất đi sự bảo hộ của Thần Quang. Tuy chúng tôi đã xử lý nghiêm khắc kẻ đó, nhưng dạo gần đây những lời đồn đại như vậy vẫn thường xuyên xuất hiện, e rằng đây là âm mưu có tổ chức của tộc Quỷ Vực. Xin ngài hãy cẩn trọng hơn nơi tiền tuyến.”

Lại là ngài Thiên Sứ?

Đọc những dòng này, tôi nhíu mày.

Linh tính mách bảo những nội dung phía sau cũng chẳng mấy hay ho.

Khoan đã...

Thiên Sứ? Trưởng lão Giáo hội? Tộc Quỷ Vực? Tiền tuyến?

Trong ký ức của tôi, mấy từ này không hiếm gặp ở thế giới Fantasy.

Nhưng khi chúng gộp lại với nhau vào lúc này, tôi bỗng thấy lạnh sống lưng.

Chợt nghĩ đến điều gì đó, tôi vội vàng tìm gương để xem diện mạo hiện tại.

Dù việc ngủ dậy biến thành con gái khiến tôi khó mà thích nghi ngay được, nhưng nếu là một em gái xinh đẹp thì...

Chậc, cũng không phải không thể chấp nhận.

Chỉ là hiện tại, tôi lo về thân phận của cô gái này hơn, e rằng không hề đơn giản.

Rất nhanh, nhìn một tấm gương đứng toàn thân có khung gỗ tinh xảo, tôi liền ba chân bốn cẳng chạy tới.

Tim tôi đập thình thịch, vừa mong chờ lại vừa sợ hãi.

Thế nhưng, khi lấy hết can đảm nhìn vào gương, mắt tôi lập tức trợn ngược vì kinh ngạc.

Đây là thiếu nữ tuyệt phẩm nào thế này?

Mái tóc trắng tinh khôi, suôn mượt dài gần đến khoeo chân, ngang eo được buộc hờ bằng dải lụa chữ thập cùng màu.

Tóc mái rẽ ngôi gọn gàng, kết hợp với bộ váy trắng lộng lẫy và đôi tất đùi trắng in họa tiết thánh giá vàng nhạt, trông cực kỳ cao quý và thanh tao.

Lông mày thanh mảnh, hàng mi cong vút, đôi mắt xanh nhạt long lanh như chứa đựng cả sóng nước.

Chiếc mũi nhỏ nhắn, đôi môi hồng nhuận căng mọng, gương mặt vẫn còn nét nũng nịu trẻ con...

Tất cả toát lên vẻ thanh cao thoát tục nhưng vẫn xen lẫn nét ngây thơ, thuần khiết.

Đẹp quá...

Đờ đẫn nhìn thiếu nữ trắng muốt trong gương, đầu óc tôi lúc này chỉ còn lại hai từ tán thưởng khô khan ấy.

Tuy nhiên, dù người trong gương có hoàn hảo đến đâu, tôi cũng chẳng thể vui nổi.

Thậm chí mặt tôi còn lộ rõ vẻ kinh hoàng.

Gương mặt này, chắc chắn tôi đã gặp ở đâu rồi!

Không phải kiểu quen biết xã giao hay bắt chuyện tán tỉnh, mà là thực sự rất quen thuộc.

Càng nghĩ tim càng đập mạnh, chân run rẩy không kiểm soát.

Khi ký ức dần hiện rõ, tôi càng run rẩy dữ dội hơn.

Rất nhanh, hình ảnh thiếu nữ vốn chỉ tồn tại trong game hiện ra mồn một trong tâm trí tôi.

Sylvia?

Đây chẳng phải là nữ chính trong bản mod cốt truyện lớn của tựa game RPG "The Elder Scrolls" mà tôi từng tải trên diễn đàn sao?

Xong đời rồi!

Sao tôi lại xuyên thành Sylvia?

Chẳng lẽ là vì lúc nãy bị cái laptop đập trúng đầu?

Nhưng không thể nào!

Sylvia trong bản mod cốt truyện kia là một ác nữ tàn bạo khủng khiếp cơ mà!

Chưa kể cô ả còn là nhân vật sở hữu cả rổ CG "bad ending" nhạy cảm đến mức không thể mô tả nữa!

Dừng lại đi mà!!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!