Chương 350: Thịnh thế này, như Người hằng mong nguyện.
Chương 350: Thịnh thế này, như Người hằng mong nguyện.
Hoàng Kim Hải.
Những nhánh cây của Thần Thánh Trí Thể tựa như những mầm non trôi dạt trong hư không, vươn mình chậm rãi giữa các chiều không gian. Trí tuệ và bản ngã của nó giờ đây như muôn vàn mảnh giấy vụn xé nát ném giữa đại dương, bị sự thối rữa nghiền thành hàng ngàn mảnh trôi nổi, đến cả những luật lệ vốn hằng định trong quy tắc cũng dần chìm vào tĩnh lặng.
Đó vừa là sự lựa chọn của toàn thể thần dân Đế quốc, cũng là món quà tự do mà vị Miện hạ kia đã trao cho nhân loại.
—— Rốt cuộc, đã bao lâu rồi nhỉ?
Nó, Anh ấy, Cô ấy, hay là Ngài?
Từ sâu thẳm trong Trí Thể, những dòng tư duy, những mảnh ghép nhân cách, những niệm tưởng, những cảm xúc và cả tàn dư ký ức bắt đầu lan tỏa và phân tách. Ngay khoảnh khắc thức tỉnh, tất cả như được sắp đặt từ trước, không hẹn mà gặp, đan cài, thì thầm to nhỏ rồi hòa quyện thành ý chí của một hệ thống thống nhất.
Cội nguồn của Thần Thánh Trí Thể chính là Cây Khổng Lồ Tư Duy – thực thể được hình thành khi vị Đế Hoàng lấy bản thân làm trục trung tâm để kết nối với ý thức của hàng ngàn vạn con người. Ngay từ khi ra đời, nó đã kết nối với Hoàng Kim Hải, khắc sâu Luật pháp Hoàng Kim và xua đuổi chư Thần, qua đó nhận được sự ưu ái của thế giới.
Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó, Thần Thánh Trí Thể như ngày nay đã không tồn tại.
Bởi lẽ, Cây Khổng Lồ Tư Duy kết nối ý thức của quá nhiều người. Nếu duy trì trạng thái đó vĩnh viễn, nhân loại sẽ biến thành một dạng ý thức đồng nhất (Gestalt) mất đi cái tôi riêng biệt. Vì vậy, sau khi hoàn thành sứ mệnh xua đuổi chư Thần, sự tan rã của nó là kết quả tất yếu.
Thế nhưng, vị Đế Hoàng kia đã không chấp nhận điều đó. Người sử dụng Hiền Giả Chi Thạch, linh hồn của những anh hùng tử trận, cùng những tư liệu và tư duy của nhân loại được trích xuất từ chiều không gian lượng tử để tái cấu trúc Cây Khổng Lồ Tư Duy. Từ đó dệt nên mạng lưới Thần Thánh Trí Thể, tạo thành kiệt tác giả kim thuật vĩ đại nhất trong lịch sử.
Câu chuyện về nguồn gốc thần thánh ấy, đối với người dân Đế quốc, là bài học vỡ lòng ăn sâu vào tâm trí.
Nhưng không ai hay biết một sự thật được chôn vùi: ban đầu, vị Miện hạ ấy hoàn toàn không định xây dựng Trí Thể theo cách này. Người từng định dùng công nghệ mô phỏng linh hồn để tạo ra một bản sao của chính mình, để bản sao đó gánh vác mọi trọng trách khổ đau thay cho nhân loại.
Chỉ có điều, kế hoạch ấy chưa kịp thành hình thì nội bộ nhân loại đã nổ ra cuộc phản kháng đầu tiên – và cũng là duy nhất – chống lại ý chí của Thần Thánh Đế Hoàng.
Đêm hôm ấy, 1382 vị pháp sư đã chọn con đường luyện hóa chính linh hồn, máu thịt và cái tôi của mình thành những viên Hiền Giả Chi Thạch sống. Bằng những thuật thức cấm kỵ, họ khắc lời thề vĩnh viễn trung thành, dâng lên Miện hạ và dùng cái chết để diện kiến Người.
Có lẽ ngay cả Đế Hoàng cũng chưa chắc đã hiểu hết sự quyết liệt bi tráng này.
Nhưng với những người tiên phong, những kẻ đã tận mắt chứng kiến người thiếu niên ấy từng bước dẫn dắt nhân loại từ vực thẳm đi lên, họ không thể chấp nhận để Người phải trả giá thêm, hy sinh thêm nữa.
Vị Miện hạ ấy đã đảo ngược vận mệnh nhân loại, kéo họ từ địa ngục trần gian lên thiên đường ánh sáng.
Kể từ đó, con người không còn bị xem là thức ăn hay đồ chơi. Lần đầu tiên, họ tìm lại được thứ gọi là lòng tự trọng, có thể ngẩng cao đầu mà sống dưới ánh mặt trời.
Một vị Đế Hoàng như thế, phải là đấng tối cao, siêu thoát, tôn quý và độc nhất vô nhị. Bất kỳ ai sống qua thời đại ấy đều không thể chấp nhận việc Đế Hoàng phải tạo ra một bản sao thấp kém của chính mình.
Đó là sự sỉ nhục, là vết nhơ không thể gột rửa lên sự tôn nghiêm của Người.
Dù đề xuất đó đến từ chính Đế Hoàng, người dân cũng quyết không tuân theo.
Kết quả, kế hoạch thay đổi. 1382 vị pháp sư đã hiến mình làm Hiền Giả Chi Thạch sống, liên kết vĩnh viễn trong dạng thức Gestalt để trở thành nền tảng sơ khai cho ý chí Thần Thánh Trí Thể.
Ngàn năm trôi qua, những nhánh rễ tư duy cắm sâu vào lòng Đế quốc, hấp thụ mảnh vỡ ký ức của bao thế hệ, kết hợp với kho tàng tri thức từ chiều không gian lượng tử, giúp Trí Thể không ngừng tiến hóa và lột xác.
Lòng trung thành tuyệt đối với Đế Hoàng như lời nguyền khắc sâu vào linh hồn, khiến tư duy của 1382 vị pháp sư luôn đồng nhất. Mãi đến khi một mảnh vỡ nhân cách trong đó dung hợp hoàn toàn, đạt được sự tự nhận thức và trí tuệ thực sự, Trí Thể mới chọn cách đi vào giấc ngủ đông.
Thời gian dằng dặc trôi.
Đã có lúc, nó tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ còn gặp lại Đế Hoàng nữa.
Nhưng rồi...
"Miện hạ, tạ ơn Người."
"Tạ ơn Người, vì vẫn nguyện ý quay lại thế giới chưa từng mang đến cho Người bất kỳ sự trợ giúp nào này."
Hoàng Kim Hải cuộn trào sóng lớn theo sự khuấy động từ những nhánh cây của Thần Thánh Trí Thể. Hàng ngàn vạn dòng tư duy cùng tấu lên bản hòa ca bi tráng. Tựa như ngọn hải đăng khổng lồ vươn cành nhánh vượt ra ngoài bầu trời, nó đứng sừng sững ở tận cùng biển cả, xuyên qua cả ranh giới thế giới.
Từ vũ trụ nhìn vào, trong tầng năng lượng bao bọc hành tinh, những cành nhánh óng ả như vàng ròng, lấp lánh như hổ phách đang sinh sôi mạnh mẽ không điểm dừng. Chúng đan cài vào nhau, dệt nên một chiếc nôi vĩ đại, ôm trọn lấy toàn bộ tinh cầu trong vòng tay ấm áp.
Và chưa dừng lại ở đó.
Bên ngoài lớp bảo hộ của Hoàng Kim Hải là vũ trụ vô tận nơi các Thần Quốc hội tụ, cũng là nơi thiên hà đen tối đầy rẫy hiểm nguy với [Tai Thần] đang chậm rãi áp sát. Dù Trí Thể đã lớn mạnh đến mức cộng sinh với Hoàng Kim Hải, cũng khó lòng chống đỡ sự xâm thực tàn khốc này.
Bỗng chốc, một ngọn đèn bừng lên giữa vũ trụ tĩnh mịch, thiêu đốt những Thần Quốc trôi nổi, xua tan cơn thủy triều đen ngòm. Ngọn lửa bùng lên dữ dội ngay bên ngoài chiếc nôi, ánh sáng chập chờn rồi bùng nổ, nuốt chửng cả một vùng không gian mênh mông.
Ngọn lửa đỏ rực như máu tươi nhưng đặc quánh như dung nham nóng chảy bao trọn lấy phía ngoài hành tinh, hóa thành vành đai lửa vĩnh cửu, cháy mãi không tắt, bùng nổ mãi không thôi.
Nó ngấu nghiến tàn tích của các Thần Quốc, đồng hóa các thiên thể khác, thậm chí dùng chính tà khí tai ương làm nhiên liệu. Nó cuộn mình quanh thiên hà như một con Cổ Long khổng lồ, điên cuồng mở rộng phòng tuyến bảo vệ.
Bức tranh vũ trụ tráng lệ vô song ấy được vẽ nên từ tài nguyên tích lũy ngàn năm của Đế quốc, từ quyền năng ý thức tập thể của Thần Thánh Trí Thể, và trên hết, từ di sản cùng kế hoạch vĩ đại mà vị Đế Hoàng kia đã để lại ngàn năm trước.
Thần Thánh Trí Thể là thực thể duy nhất nắm giữ bí mật của Đế Hoàng.
Vị Miện hạ ấy đến từ một thế giới khác, là một lữ khách vô tư không vướng bụi trần. Để cứu rỗi thế gian này, Người đã lập giao ước với ý chí Hoàng Kim Hải, quay ngược thời gian một ngàn năm về Thời Đại Thần Thánh thứ hai (Thần Đại thứ hai), tự tay kiến tạo nên Đế quốc Karenbell từ hư không.
Truy nguyên tận cùng, mục đích của tất cả những điều ấy là để ngăn chặn [Tai Thần]. Người đã tiên tri về cuộc xâm lược, đi trước thời đại cả ngàn năm để bày bố thế trận, dệt nên kế hoạch vĩ đại che chở cho muôn loài.
Tên của kế hoạch đó là —— Eden (Vườn Địa Đàng).
Tất cả tâm huyết của người thiếu niên ấy, chỉ đổi lấy một Vườn Địa Đàng sạch bóng tai ương.
Cho nên, dù Người đã rời đi ngàn năm, ý chí của Trí Thể vẫn cháy bỏng niềm hy vọng, giúp thống nhất hành vạn tư duy hỗn loạn.
Chúng cùng chờ đợi, cùng nguyện cầu, muốn Đế Hoàng được tận mắt chứng kiến khoảnh khắc này, khoảnh khắc kế hoạch của Người đơm hoa kết trái.
Giờ khắc này, bầu trời của toàn lục địa Pharnor phản chiếu ngược cảnh tượng vĩ đại ngoài vũ trụ. Ngọn lửa kiêu hãnh thiêu đốt thiên hà chặn đứng bước tiến của phôi thai [Tai Thần] bằng nguyên lý Hyperion, kích hoạt phản ứng ma năng bùng nổ vĩnh hằng.
"Miện hạ, chúng tôi, Đế quốc, nhân loại, tất cả đều không phụ lòng tin của Người."
"Thái bình thịnh thế này, đúng như Người hằng mong nguyện."
Tiếng thì thầm của Thần Thánh Trí Thể vang vọng khắp thế gian. Nhân loại ngước nhìn lên cao với ánh mắt sững sờ, kính phục. Bên ngoài bầu trời, vũ trụ đang rực cháy ngọn lửa Vườn Địa Đàng vĩnh cửu – minh chứng cho ý chí vượt thời gian của Đế Hoàng.
Dứt lời, nhánh cây tư duy ôm trọn thế giới cuối cùng cũng xác định được nguồn phát tán các hạt linh hồn. Nó khóa chặt vị trí của Thần Thánh Đế Hoàng, thả những cành nhánh rơi xuống bầu trời Thánh Laurent, lướt qua ba vị Tháp Chủ đang ngơ ngác để tìm đến đích.
Sau ngàn năm xa cách, kẻ bề tôi trung thành cuối cùng cũng gặp lại vị chủ nhân vĩ đại. Dù hình hài có đổi thay, nhưng linh hồn thánh khiết và tôn quý kia vẫn sáng rực như những trang sử thi hào hùng trong ký ức của Hoàng Kim Hải.
Không một chút do dự hay nghi ngờ.
Nhánh cây tư duy bện thành hình nhân hư ảo, lờ đi sự hiện diện của các Tháp Chủ, kính cẩn cúi đầu:
"Đã lâu không gặp, thưa Miện hạ."
Phù thủy Thuần Bạch trố mắt nhìn Trí Thể đột nhiên xuất hiện trước mặt, rồi liếc nhìn quầng lửa khổng lồ nở rộ như hoa hồng giữa vũ trụ kia. Khuôn mặt xinh đẹp hiện rõ vẻ hoang mang, cô chớp mắt, ngón tay ngập ngừng chỉ vào chính mình:
"Hả? Đế Hoàng... là tôi sao?"
Đùa nhau à? Rõ ràng cả Tiểu Huyền, Lưu Ly, Yayoi và Charlotte đều "mù tịt" về lịch sử Lý Tưởng Quốc mà?
Thần Thánh Trí Thể kiên định đáp:
"Dù vật đổi sao dời, ngàn năm hay vạn năm, lòng trung thành của Đế quốc là bất diệt."
"Miện hạ, xin đừng chối từ danh xưng vốn thuộc về Người."
Đầu óc Sở Nguyên Thanh rối tung, cô yếu ớt phản bác:
"Nhưng tôi là Lucy Tiffany..."
Trí Thể đáp lại không chút do dự:
"Vỏ bọc và thân phận có thể đổi thay, nhưng Miện hạ mãi mãi là Miện hạ."
Sở Nguyên Thanh cảm giác như mình đang bị một chú cún con nhận nhầm chủ bám dính lấy vậy. Nghĩ nát óc cô cũng không thấy mình giống Đế Hoàng ở chỗ nào. Đây là "Dư âm lịch sử", là chút ảo ảnh còn sót lại sau khi thế giới bị [Tai Thần] hủy diệt cơ mà, liên quan gì đến cô chứ?
Trừ phi... cái thân phận mà Dư âm lịch sử gán cho cô không phải là "Lucy Tiffany" bình thường, mà là một cái "bug game" siêu to khổng lồ: Đế Hoàng chuyển thế?
Nghe thì có vẻ gượng ép nhưng cũng... hợp lý?
Nhưng kẹt nỗi, ngay cả Delia cũng đã nhận ra cô là hàng fake rồi.
Cho dù game có cho cô cái mác Đế Hoàng, làm sao qua mặt được con hàng khủng bố như Thần Thánh Trí Thể – kẻ vừa vẽ ra cái bức tranh vũ trụ kinh thiên động địa kia?
Vậy nên, thái độ quả quyết của nó chắc chắn còn ẩn tình khác.
Thỏ Dệt Mộng cũng từng úp mở rằng Lý Tưởng Quốc là món quà đặc biệt của ý chí hành tinh, không tuân theo logic thông thường của Dư âm lịch sử.
Dần lấy lại bình tĩnh, Sở Nguyên Thanh lờ mờ đoán ra vấn đề. Cô ngước nhìn Trí Thể, thầm thở dài:
"Đổi chỗ khác nói chuyện nhé."
"Ta quên nhiều chuyện quá rồi. Về quá khứ, về Đế Hoàng, và cả ngọn lửa ngoài kia nữa. Nếu không phiền, ngươi kể lại cho ta nghe được không?"
Trí Thể cung kính đáp:
"Đó là vinh hạnh của tôi, thưa Miện hạ."
Vừa dứt lời, những nhánh cây tư duy đan lại thành một chiếc ngai vàng lộng lẫy.
Phù thủy Thuần Bạch gượng gạo ngồi xuống, ngay lập tức bị dịch chuyển đến bờ bên kia của Hoàng Kim Hải, bỏ lại ba vị Tháp Chủ ngơ ngác nhìn nhau, chưa kịp tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ vừa rồi.
Tại Hoàng Kim Hải, Sở Nguyên Thanh bắt đầu quá trình tiếp nhận thông tin.
Nhánh cây của Thần Thánh Trí Thể, kết tinh của tinh thần, tư duy và quy tắc, đưa đến trước mặt cô một bong bóng vàng óng. Cô khẽ chạm ngón tay vào, và sâu thẳm trong linh hồn bỗng dội lại những ký ức chân thực sống động.
Dù bị lời nguyền ngăn cản khiến ký ức vỡ vụn ngay khi vừa chạm đến linh hồn, nhưng chỉ vài thoáng lướt qua hình ảnh người thiếu niên cầm thanh gươm Laevatain cũng đủ để phơi bày sự thật phũ phàng.
"Sao mình lại là Đế Hoàng hàng 'real' thế này?"
Sở Nguyên Thanh dở khóc dở cười. Cô vội vàng chuyển sang chế độ "xem phim", chiếu những hình ảnh ký ức ra ngoài để xem như người ngoài cuộc. Nhưng càng xem, cô càng thấy xấu hổ như đang bị ai đó đào lại lịch sử đen tối thời "trẻ trâu".
Đừng đùa chứ! Mang cái giao diện thiếu nữ xinh đẹp này mà bị cả chục tỷ người tôn xưng là Thần Thánh Đế Hoàng thì còn gì là mặt mũi! Kiểu gì Charlotte cũng quay video lại làm tư liệu dìm hàng cho xem!
Thần Thánh Trí Thể không hề biết những nỗi niềm "trần tục" ấy của vị chủ nhân vĩ đại. Nó đang dùng nhánh cây tư duy để cộng hưởng với nỗi đau, sự vỡ vụn của linh hồn và ý chí đang suy tàn của Đế Hoàng, lòng nặng trĩu bi thương.
Giờ khắc này, ngay cả khối ý thức Gestalt lý trí cũng không kìm được nỗi đau.
Ngàn năm hưng thịnh, dân số Đế quốc tăng gấp trăm ngàn lần. Người dân ấm no, không còn chiến tranh, sống trong hạnh phúc nhờ kế hoạch của Miện hạ đã chặt đứt sợi dây hủy diệt.
Trong khi đó, vị Đế Hoàng – người kiến tạo hạnh phúc cho muôn loài – lại bị giam cầm trong nỗi đau khổ cùng cực. Linh hồn từng rực rỡ như mặt trời ban trưa giờ đây tàn tạ như ngọn nến trước gió, như xác một ngôi sao chết lặng lẽ trong bình thủy tinh.
Ngọn lửa dư âm từng ngày đêm thiêu đốt thể xác và tinh thần Người đã biến mất, nhưng thay vào đó là sự tuyệt vọng mênh mông, phi lý và kinh hoàng hơn gấp bội.
Ngày xưa, con người bất lực, chỉ biết nhận lấy sự ban ơn dịu dàng của Người. Và ngàn năm sau, mọi chuyện vẫn chẳng đổi thay.
Thật không công bằng.
Tư duy của Thần Thánh Trí Thể trở nên hỗn loạn. Cái tôi vô hình của nó bỗng chốc nhuốm màu cảm xúc nhân loại.
Dù là quá khứ hay hiện tại, trước mặt Miện hạ, chúng vẫn mãi là những đứa trẻ cần được che chở, chẳng thể gánh vác thay Người chút gió mưa nào.
Sở Nguyên Thanh cảm nhận được tình cảm mãnh liệt từ Thần Thánh Trí Thể. Nguồn nguyện lực thuần khiết và vĩ đại ấy tràn vào linh hồn cô như cơn sóng thần, vá víu lại viên đá quý Đèn Bão, đưa nó trở về trạng thái đỉnh cao, mang theo những lời nguyện cầu thành kính.
Phải trả lời sao đây?
Sở Nguyên Thanh vẫn cảm thấy thiếu chút chân thực. Cô đoán đây là Dư âm lịch sử mà chính bản thân mình ở lần chơi trước (chu mục 1) đã từng cố cứu vớt, và giờ ý chí hành tinh lôi lại cái "file save" này ra.
Nghĩa là, danh phận "Đế Hoàng" của cô, trong thế giới nửa thực nửa mơ này, thực sự mang sức nặng ngàn cân.
Dù ký ức bị lời nguyền xóa nhòa, nhưng bản chất con người cô vẫn ở đó. Cô hiểu, nếu là mình, cô sẽ nghĩ gì và nói gì trong hoàn cảnh này.
Đôi mắt phượng tuyệt đẹp rũ xuống, ánh nhìn dịu dàng như nước. Bàn tay trắng muốt khẽ vuốt ve những nhánh cây trên ngai vàng tư duy, cô mỉm cười nhẹ nhõm:
"Cảm ơn các ngươi đã quan tâm, nhưng ta ổn."
"Như ngươi nói đó, các ngươi đã làm rất tốt, tốt hơn ta mong đợi rất nhiều."
"Ta nhớ mình chỉ đưa ra lý thuyết và khung sườn cơ bản cho Eden thôi mà? Người thực sự đắp thịt da, sửa đổi, vận hành và hiện thực hóa nó là ngươi, là Đế quốc, là bao nhiêu con người tài giỏi khác."
"Nên đây là tương lai do chính tay các ngươi tạo dựng. Đừng áy náy, đừng bi thương, và cũng không cần nghĩ đến chuyện báo đáp. Thấy các ngươi sống tốt thế này, lại vẫn còn nhớ đến ta, với ta đó đã là sự đền đáp tuyệt vời nhất rồi."
Thần Thánh Trí Thể im lặng lắng nghe.
Vẫn là Miện hạ của ngày xưa. Người luôn chọn đi con đường chông gai, gánh chịu nỗi cô đơn và bất công một mình.
Vì không ai mạnh hơn Người, Người phải gánh vác mọi kỳ vọng.
Vì chưa từng được khen ngợi, Người chưa bao giờ mong cầu hồi báo.
Vì đã thấy quá nhiều đau thương, nên chỉ cần thấy nụ cười của người khác, Người đã mãn nguyện.
Nhưng...
"Miện hạ, Người không đơn độc."
"Dù chỉ là chút ít ỏi, tôi, Đế quốc, nhân loại và cả thế giới này đều khao khát được đền đáp công ơn Người."
Sở Nguyên Thanh trầm mặc. Cô không nghĩ mình vĩ đại đến thế. Đế quốc, Thần Thánh Trí Thể, hay cái phòng tuyến chặn [Tai Thần] ngoài kia... tất cả chỉ là một giấc mơ đẹp.
Dư âm lịch sử chỉ là tiếng vọng từ quá khứ.
Dù có tô vẽ tiếng vọng này đẹp đẽ đến đâu, sự thật vẫn tàn khốc.
Thế giới này đã bị [Tai Thần] nuốt chửng từ lâu, trở thành phân bón cho mầm mống tai ương. Nó không còn tồn tại nữa.
Chung quy lại, cô chỉ đang tự an ủi chính mình, đâu có gì gọi là vô tư hay đáng được tôn vinh.
Nhưng...
Cô vẫn không kìm được dòng suy nghĩ miên man.
Dù chỉ trong khoảnh khắc hư ảo, những người bạn đồng hành trong mộng, những linh hồn đã khuất kia, liệu họ có cảm thấy hạnh phúc không?
Nếu có, thì công sức cô bỏ ra chắc cũng không hẳn là vô ích nhỉ?
Có lẽ, chính cô của hiện tại cũng chưa hiểu hết bản thân mình trong quá khứ.
Qua ký ức Trí Thể chia sẻ, cậu thiếu niên ấy luôn cô độc. Cầm thanh Laevatain là để nhớ Yayoi đã mất, tạo ra Lưu Ly Thánh Quang Long là để tưởng niệm sự hy sinh của Lưu Ly.
Còn thuật thức của Cao Tháp Hắc Nhật, liệu có liên quan đến Tiểu Huyền? Sâm Nguyệt và Hắc Nhật, phải chăng là bia mộ tưởng niệm hai người đồng đội?
Charlotte còn sống nhưng không ở đây, chứng tỏ tình hình nguy cấp đến mức họ phải chia nhau hành động.
Vậy, tâm trạng cô khi đó ra sao khi gồng mình xây dựng nên cả một Đế quốc, nếm trải bao gian khổ chỉ để cứu vớt một giấc mơ sẽ vỡ tan?
Chắc không phải vì lý tưởng cao siêu gì đâu. Chỉ là cô muốn tự trấn an mình, muốn chứng minh với bản thân rằng mình đủ sức gánh vác kỳ vọng, đủ sức đánh bại [Tai Thần] để mở ra tương lai.
Và sau bao năm tháng, cô đã làm được.
Chỉ còn vài bước nữa thôi là có thể thanh thản rời đi.
Vì thế...
Phù thủy Thuần Bạch nhìn xuống nhánh cây đang chạm vào tay mình. Cô cười, nụ cười chứa đựng muôn vàn cảm xúc, lần đầu tiên dùng tư cách Đế Hoàng để đưa ra yêu cầu cho thế hệ trẻ:
"Trí Thể, ta cần ngươi giúp một việc."
"Đón hết mấy đứa nhóc kia đến Đế quốc được không?"
"Ta muốn chúng được hưởng nền giáo dục tốt nhất. Tốt nhất là trong vòng nửa năm phải đào tạo chúng thành những pháp sư có thể độc lập tác chiến."
Vừa dứt lời, Cây Khổng Lồ Tư Duy bao trùm thế giới lập tức thả những nhánh cây xuống từ bầu trời, như một phép màu tóm gọn hơn ba ngàn tiểu thần tượng về Học viện Thánh Laurent.
Đồng thời, nhánh cây tư duy phân tách ra hàng loạt phân thân để làm giảng viên.
Dưới sắc lệnh của Thần Thánh Đế Hoàng, Trí Thể hưng phấn quá độ đã tự ý đẩy tiêu chuẩn tốt nghiệp lên mức "vô cực", chính thức mở màn cho khóa huấn luyện địa ngục có một không hai này.
