Chương 408: Ba câu nói, khiến cô gái Nhật Bản chi cả trăm triệu cho tôi.
Chương 408: Ba câu nói, khiến cô gái Nhật Bản chi cả trăm triệu cho tôi.
Tỷ Điền Tỉnh Lê Huệ ngẩn ngơ hồi lâu. Mãi cho đến khi nhìn thấy Mị ma Thuần Bạch trượt tuyết xa dần, không còn thấy được góc nghiêng đầy cám dỗ, xinh đẹp đến mức làm người ta kinh ngạc và chữa lành tâm hồn kia nữa, cô mới kiềm chế được ham muốn chia tay với bạn trai, thốt lên lời cảm thán muộn màng:
"Siêu đáng yêu!!!"
"Chuyện gì thế này, sao lại có một đứa trẻ đáng yêu đến thế chứ!"
Cô gái phấn khích kéo tay cậu bạn trai Thanh Sơn Hiểu cũng đang ngây ra như phỗng, cùng với rất nhiều du khách xung quanh, không kìm được mà đuổi theo bóng lưng của Thanh Bảo. Nếu nhìn từ trên cao xuống, cảnh tượng này hoàn toàn giống như hành vi của một đám bám đuôi quy mô lớn, trông vô cùng "trừu tượng".
Tỷ Điền Tỉnh Lê Huệ vừa đi vừa tấm tắc khen ngợi:
"Hiểu này, đó chắc chắn là tinh linh đúng không? Hay là Tuyết nữ? Tóc em ấy còn trắng và thuần khiết hơn cả tuyết nữa, lại còn đôi mắt hai màu vàng bạc sắc sảo kia, quả thực còn đẹp hơn cả đá quý!"
Cô gái thậm chí bắt đầu vò đầu bứt tai đầy tiếc nuối:
"Đáng ghét thật, sao cô bé xinh đẹp như thế lại không tham gia 'Sân Khấu Lấp Lánh' nhỉ? Chỉ cần em ấy đứng trên sân khấu, chắc chắn sẽ là người tỏa sáng nhất! Em siêu muốn xem em ấy nhảy múa, hay là em đi cầu xin em ấy ký hợp đồng với công ty em nhé?"
Thanh Sơn Hiểu sực tỉnh khỏi nhan sắc của Mị ma Thuần Bạch. Anh ta chẳng còn tâm trí đâu để phàn nàn về bộ mặt xấu xa của cô bạn gái đã đánh mất tư cách fan "chỉ chung tình một người" (single push) và sa đà vào con đường "ai cũng yêu" (DD), bèn đáp lại theo bản năng:
"Lê Huệ, em có nghĩ đến một khả năng không, xinh đẹp đến mức này thì chỉ có thể là ma pháp thiếu nữ thôi. Cô ấy không tham gia 'Sân Khấu Lấp Lánh', có lẽ vì cô ấy thuộc lứa ma pháp thiếu nữ đời đầu của Cục Đối Sách, không cần phải qua tuyển chọn hay huấn luyện thêm nữa."
Sự phấn khích của Tỷ Điền Tỉnh Lê Huệ như bị dội một gáo nước lạnh.
Phải công nhận rằng, suy đoán của bạn trai rất hợp lý. Kể từ khi ma pháp thiếu nữ được công khai, người hâm mộ của 'Sân Khấu Lấp Lánh' đã phát hiện ra một điều rất thú vị.
Đó là, mọi người có thể thông qua biểu đồ thay đổi nhan sắc của các thần tượng nhỏ để suy đoán xem họ trở thành ma pháp thiếu nữ từ khi nào.
Lý do rất đơn giản, mặc dù sau khi trở thành ma pháp thiếu nữ, ngũ quan, khung xương hay vóc dáng sẽ không thay đổi quá lớn.
Nhưng thần thái, khí chất, cho đến làn da và vô số chi tiết nhỏ nhặt khác đều sẽ trải qua một sự lột xác vĩ đại. Dù cho quá khứ có là mỹ nhân 8 điểm nhờ trang điểm, thì hiện tại mặt mộc cũng có thể ngang ngửa, thậm chí vượt xa mức đó.
Thế nên, xinh đẹp đến mức độ như Mị ma Thuần Bạch, cộng thêm đôi mắt dị sắc không giống đeo kính áp tròng và màu tóc phi thực tế kia, gần như đã xác thực cô chính là ma pháp thiếu nữ.
Chuyện này cũng giống như thơ ca và tản văn vậy, một vẻ đẹp thoát thai từ hiện thực nhưng lại siêu phàm thoát tục khỏi hiện thực, dù thế nào cũng sẽ nổi bật giữa đám đông như hạc giữa bầy gà.
Ở một khía cạnh nào đó, việc Phù thủy Thuần Bạch lang thang đến tận bây giờ mà chưa gặp phải đám côn đồ tóc vàng nào trấn lột tiền hay giở trò đồi bại, cũng phải quy công cho nhan sắc khiến người ta quá dễ liên tưởng đến ma pháp thiếu nữ này.
Tất nhiên, cũng không thể thiếu sự bảo kê ngầm (kiêm hăm dọa) của một nàng Vu nữ ma quái nào đó.
Niềm tin của Tỷ Điền Tỉnh Lê Huệ lại bùng cháy, cô nói:
"Thế chẳng phải càng tuyệt hơn sao? Điều này chứng tỏ cô ấy là tiền bối của Ayano đấy! Hiểu, mau đuổi theo, em muốn mời cô ấy ăn cơm!"
Thanh Sơn Hiểu không nghĩ đối phương dễ nói chuyện đến thế, nhưng để quản lý hành vi hấp tấp của bạn gái, anh chàng đành phải ngoan ngoãn đi theo.
Lúc này,
Vu nữ như một bóng ma lượn lờ trước ván trượt của Phù thủy Thuần Bạch. Cô nàng giống hệt những tay quay phim mình đầy tuyệt kỹ trong các video trên mạng, thiết bị trên tay vẫn vững như bàn thạch, phục vụ chu đáo cho khán giả đang xem livestream, khiến không ít người xem phải nghi ngờ tay máy này là người hay là quỷ.
Nhưng may thay, phần lớn mọi người đều chỉ mải ngắm nhìn khuôn mặt của Thanh Bảo:
"Đẹp quá đi, tui thích ???."
"Đỉnh của chóp, cái dáng vẻ tháo kính bảo hộ ra trông ngầu bá cháy ???."
"Hảo hảo hảo, vừa biết đàn guitar vừa biết trượt tuyết, Lâm Bảo đa tài đa nghệ quá, ngầu chết mất ??."
Vì tên tài khoản có chữ "Tiểu Lâm", nên người hâm mộ đều thân mật gọi cô là Lâm Bảo.
Lúc này bình luận chạy vù vù như thác đổ, vô cùng sôi nổi:
"Hu hu hu, mặc đồ trượt tuyết vào hoàn toàn không nhìn ra Lâm Bảo bị khuyết tật chút nào, truyền cảm hứng quá đi ???."
"Lợi hại quá, xoay bảy vòng rưỡi trên không trung, hoàn toàn là tuyển thủ đến từ tương lai, mang theo kỹ thuật của tương lai nhỉ? Trong tình trạng cơ thể khiếm khuyết mà làm được những thao tác vừa ảo diệu vừa tinh tế thế này là không tưởng ?, Lâm Bảo không phải là ma pháp thiếu nữ đấy chứ?!"
"Thật sự quá tuyệt, đôi mắt dị sắc đó đẹp mê hồn, thật sự có một con là mắt giả sao? Hoàn toàn không nhìn ra được luôn á ?."
"Khóc mất, Lâm Bảo vừa nghe anh quay phim nói đến sushi cao cấp là liền miễn cưỡng bản thân nỗ lực thế này, không nhịn được phải 'bơm máu' thôi anh em ơi ❤️❤️❤️."
"Ok luôn, các phú ông mau mau xả tiền (donate) đi, mau chuyển sang tiết mục vừa đàn vừa hát nào, Lâm Bảo trượt tuyết sắp trượt lên tới trời rồi, tui xem mà tim muốn rớt ra ngoài."
Số lượng người xem livestream liên tục tăng lên, chỉ mới mở vài phút đã từ vài chục người tăng vọt lên ba ngàn người. Quà tặng và tiền donate bay rợp màn hình, chẳng mấy chốc đã gom đủ tiền cho mười mấy đĩa sushi cao cấp.
Điều này đương nhiên có liên quan đến những video mà Vu nữ đã đăng tải.
Tuy rằng nội dung video hiện tại chỉ có cảnh Thanh Bảo vừa tắm xong tự cắt tóc trước tấm gương rỉ sét, hay cảnh đàn hát bên đường, nhảy hip-hop đường phố, và những chuyện vặt vãnh hàng ngày, nhưng trong đó hầu như không hề cố ý che giấu điều gì, các fan cứng đã sớm nhận ra những khiếm khuyết trên cơ thể cô.
Thế nên có thể tưởng tượng được, khi đám fan này vừa mở livestream lên, nhìn thấy blogger tàn tật nhà mình đang chơi thể thao mạo hiểm, họ đã chấn động và hoang mang đến mức nào. Sau đó họ bắt đầu tự biên tự diễn trong đầu, nghĩ rằng blogger đã sa cơ lỡ vận đến mức phải gắng gượng bán nghệ kiếm cơm, ai nấy đều nảy sinh lòng thương cảm, không kìm được mà donate điên cuồng.
Tiếc thay, điều người hâm mộ không ngờ tới là, một nàng Vu nữ lạnh lùng vô tình nào đó vừa thấy đã gom đủ tiền mua gạo, liền vui vẻ nhoẻn miệng cười, dứt khoát tắt livestream, vô cùng bỉ ổi một mình thưởng thức dáng vẻ nhảy múa trong tuyết của Phù thủy Thuần Bạch, để lại một màn hình đen kịt với đầy dấu chấm hỏi ngơ ngác của khán giả.
Vu nữ lơ lửng giữa không trung. Cô nàng liếc nhìn Tỷ Điền Tỉnh Lê Huệ ở phía xa, vẻ mặt đăm chiêu, rồi gọi với Sở Nguyên Thanh:
"Tiểu Thanh, tớ tắt live rồi nhé, chơi đủ rồi thì mình đi ăn cơm thôi."
Sở Nguyên Thanh nghe vậy liền giảm tốc độ, từ từ dừng lại. Cô đeo kính bảo hộ và khẩu trang lên, bàn tay nhỏ chỉnh lại chiếc mũ len hơi lệch trên đầu, cũng chẳng buồn hỏi Vu nữ có kiếm đủ tiền sushi hay chưa.
Phù thủy Thuần Bạch không phải đồ ngốc. Cô đâu có bao nhiêu fan, lại mới live chưa đầy nửa tiếng, làm sao mà kiếm được tiền. Nhưng để Vu nữ không cảm thấy chán nản thất vọng, cô vẫn ngoan ngoãn phối hợp với những yêu cầu mà đối phương đưa ra trong lúc livestream.
Sở Nguyên Thanh hít hà hương hoa anh đào nở giữa trời tuyết, nhìn sang người bạn đang bay cạnh mình, đôi mắt dưới lớp kính bảo hộ cong cong, cười nói:
"Không trượt nữa, đi ăn cơm thôi."
Mặc dù trượt tuyết rất thú vị, cảnh sắc nhìn thấy khi học theo Lưu Ly chơi trò "vòng đu quay" cũng rất tuyệt, nhưng ánh mắt dòm ngó xung quanh quá nhiều, vẫn nên tìm một nơi thanh tịnh thì tốt hơn.
Ừm, tuyệt đối không liên quan gì đến phí thuê đồ trượt tuyết đâu nhé!
Cơ mà... đồ ở quanh đây hình như đều khá đắt đỏ, hay là về khách sạn suối nước nóng đi, ăn ở đó còn được giảm giá nữa.
Sở Nguyên Thanh có chút do dự.
Thực ra với tình trạng của cô, trước khi ma lực cạn kiệt, cho dù một tuần ăn một bữa cũng sẽ không thấy đói.
Nhưng hết cách, Vu nữ phản đối kịch liệt, cứ làm như một tuần ăn một bữa là tội ác tày trời vậy.
Mặt khác, khi biết đối phương có thể nếm được mùi vị thức ăn, Sở Nguyên Thanh cũng muốn để nàng Vu nữ - người mà ở "New Game+" chưa được ăn bao nhiêu món ngon - được tận hưởng một chút, nên cũng không phản đối yêu cầu phải ăn cơm mỗi ngày.
Chỉ là...
Phù thủy Thuần Bạch với khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc, sờ sờ vào chỗ 8 vạn yên và đống tiền xu trong ngực - toàn bộ gia sản trong nhận thức của cô. Cô cảm thấy chuyện ăn uống này vẫn cần phải thương lượng lại, cứ đà này thì ngày kia lại phải ra gầm cầu ngủ tiếp mất.
Trong lúc suy nghĩ còn đang lang thang, một giọng nói lanh lảnh vang lên bên tai:
"Ân nhân, để tôi mời em ăn cơm nhé!"
Sở Nguyên Thanh ngơ ngác nhìn Tỷ Điền Tỉnh Lê Huệ đang thở hồng hộc phía sau. Cô không hề nghĩ ngợi mà định từ chối lời mời này. Dạo gần đây số người mới gặp lần đầu đã muốn mời cô ăn cơm nhiều không đếm xuể.
Tuy cô không nghĩ người khác có tâm địa xấu xa, nhưng cô cảm thấy tùy tiện chiếm hời của người khác là không tốt. Về cơ bản, không cần Vu nữ phá đám cô cũng sẽ từ chối, từ chối những hành vi "cho ăn" nhằm mục đích tiếp cận kiểu này.
Vu nữ rũ đôi mắt đen láy xuống, đánh giá Tỷ Điền Tỉnh Lê Huệ.
Đồ trượt tuyết, dòng cao cấp của BURTON, giá xấp xỉ hai triệu yên.
Ván trượt, cũng là của BURTON, nhìn kiểu dáng thì là bản giới hạn sưu tập của thành phố Londonderry, làm thủ công, có thể xếp vào hàng vật phẩm sưu tầm. Khoan đã, còn có chữ ký của nhà sáng lập Jake Burton? Giá đó chắc phải trên sáu triệu yên.
Còn các loại kính trượt tuyết, gậy trượt tuyết, găng tay, mũ bảo hiểm...
Nhờ kiến thức về mảng này của Tiểu Anh Đào (Kirimi Yayoi), Vu nữ nhạy bén nhận ra toàn bộ.
Hảo hảo hảo, cả set đồ trên người giá trị hơn chục triệu, đúng là loại học sinh kém nhưng nhiều dụng cụ xịn, quả là một đại phú bà xa xỉ.
Nhìn sang Thanh Sơn Hiểu bên cạnh, trang bị của anh chàng này bình thường hơn nhiều, cả set chỉ vài chục vạn yên, giám định là kẻ ăn "cơm mềm" (bám váy bạn gái).
Nhưng thế càng tốt, lại còn là một đôi, đỡ lo trong hai người có kẻ nào động dục với Mị ma Thuần Bạch nhà cô.
"Tiểu Thanh, mau đồng ý với cô ta, đây là một con 'dê béo' (oan đại đầu) đạt chuẩn đấy!"
Vu nữ vui vẻ vỗ vai Thanh Bảo, cảm thấy vô cùng an ủi. Trong số bao nhiêu người bắt chuyện mời ăn cơm, cuối cùng cũng lòi ra một người vừa có thực lực, vừa ngốc nghếch ngọt ngào (ngây thơ dễ dụ), lại còn ít gây rắc rối.
Sở Nguyên Thanh vô cùng mờ mịt, cô dùng ý thức thì thầm đáp lại:
"Hả? Như vậy không tốt lắm đâu?"
Vẻ mặt Vu nữ không đổi, hùng hồn nói:
"Có gì mà không tốt? Có thể vừa ngắm khuôn mặt của cậu, vừa ăn cơm, cậu không thu tiền của cô ta là cô ta đã lời to rồi."
Sở Nguyên Thanh cảm thấy đây hoàn toàn là ngụy biện. Cô nhìn Tỷ Điền Tỉnh Lê Huệ, nói một cách siêu cấp thẳng thắn:
"Cô mời tôi ăn cơm, tôi cũng sẽ không đáp lại cô bất cứ thứ gì đâu. Nếu không còn việc gì khác, tôi đi trước đây."
Tỷ Điền Tỉnh Lê Huệ ngơ ngác một chút, lập tức vừa nôn nóng vừa thành thật nói:
"Cái đó, không cần báo đáp gì đâu ạ, chị chỉ thấy em siêu đẹp, muốn nhân lúc ăn cơm ngắm thêm vài lần mà thôi, thật đấy! Không lừa em đâu!"
Sở Nguyên Thanh bị phát ngôn của kẻ mê cái đẹp không chút che giấu này làm cho đứng hình.
Vu nữ đắc ý bĩu môi, như thể đang khoe khoang rằng cách nói của mình không sai, sau đó liền sáp lại gần Phù thủy Thuần Bạch, giả vờ vô tình bắt đầu lẩm bẩm, nói muốn ăn "bò Wagyu", "cá chình", "nấm Matsutake"...
Thanh Sơn Hiểu cười gượng gạo, chỉ cảm thấy bạn gái mình đôi khi đúng là "có một không hai".
Đùa gì chứ, người ta mà đồng ý thì có quỷ. Với nhan sắc của đối phương, dù không phải ma pháp thiếu nữ thì cũng tuyệt đối chẳng thiếu tiền một bữa cơm.
Sở Nguyên Thanh mím môi, chỉ cảm thấy Vu nữ đã trò giỏi hơn thầy, còn biết làm nũng giỏi hơn cả Tiểu Anh Đào rồi. Cô hoàn toàn bó tay chịu trói trước chiêu này, đành bất lực hỏi:
"... Ăn ở đâu?"
Thanh Sơn Hiểu im lặng không nói.
Tỷ Điền Tỉnh Lê Huệ ngạc nhiên vui mừng đến mức không dám tin:
"Em đồng ý rồi sao?"
Sở Nguyên Thanh gật đầu, rồi đọc một lèo tất cả các tên món ăn mà Vu nữ muốn ăn:
"Ừm, nhưng phải có bò Wagyu, cá chình, nấm Matsutake..."
Cô gái kéo tay Thanh Sơn Hiểu, giống như một chú hải cẩu con lật mình, hưng phấn đến mức suýt nhảy cẫng lên, vui vẻ nói:
"Tuyệt quá! Hoàn toàn không thành vấn đề! Em muốn ăn gì cũng được, vậy chúng ta mau đi thôi?"
Thế là, trong sự mơ hồ, dưới sự xúi giục của ai đó, Phù thủy Thuần Bạch đầu tiên là đi trả đồ trượt tuyết, sau đó đi theo cặp đôi lạ mặt này đến một nhà hàng đặc sản đã được đặt trước dưới chân núi.
Phù thủy Thuần Bạch quả thực không có kinh nghiệm đi ăn chực, trong suốt quá trình cô ít nói kiệm lời, khuôn mặt thanh lãnh tinh xảo ấy toát lên vẻ xa cách, dù được ăn món ngon hợp khẩu vị thì trong đôi mắt cũng không tìm thấy chút háo hức nào.
Nhưng cô cũng không phải hoàn toàn không để ý đến người ta.
Tất nhiên, cho dù cô có hoàn toàn không để ý đến người ta, thì Tỷ Điền Tỉnh Lê Huệ cũng rất thỏa mãn. Suốt cả buổi cô nàng không thèm nhìn bạn trai lấy một lần, ánh mắt cứ đảo quanh khuôn mặt ấy, quên cả chuyện hóng hớt hỏi han, các món ăn dọn lên cũng hoàn toàn không động đũa, chỉ thuần túy ngồi ngẩn người ra.
Trong đầu toàn là "Em ấy đẹp quá", "Tay em ấy đẹp ghê", "Môi em ấy trông mềm quá đi", "Con mắt đó còn đẹp hơn cả đá quý bố sưu tập", "Cảm giác yêu đương với con gái cũng khá tuyệt nhỉ", "Trong thẻ còn mấy trăm triệu (yên), chuyển cho em ấy liệu em ấy có nhận không?", "Hơi muốn chia tay với Hiểu rồi"...
Những suy nghĩ hỗn loạn lảng vảng trong đầu, cô nàng nhìn Sở Nguyên Thanh không rời mắt. Thỉnh thoảng ánh mắt lại lơ đãng dời xuống chiếc miệng nhỏ nhắn hồng hào mềm mại đang cử động kia, hình tượng thần tượng Tinh Dã Lăng Nãi (Hoshino Ayano) trong đầu cũng bắt đầu mờ dần đi.
Thanh Sơn Hiểu thì càng dằn vặt hơn. Anh ta đang ở trong trạng thái mâu thuẫn giữa việc cảm tính và cơ thể đều muốn nhìn, nhưng lý trí lại đè nén bản thân không được nhìn.
Không còn cách nào khác, nếu nhìn thêm vài lần, anh ta sẽ không nhịn được mà nhìn mãi. Như thế xác suất lớn sẽ làm Lê Huệ không vui, sau đó lại phải dỗ dành rất lâu. Ngộ nhỡ diễn biến thành tình cảm rạn nứt thì đúng là mất cả chì lẫn chài.
Nhưng dù là vậy, anh ta vẫn không kìm được thỉnh thoảng liếc trộm một cái, trong đầu cũng bắt đầu nảy sinh nhiều tạp niệm.
Thanh Sơn Hiểu ngồi như trên đống lửa, không còn nghi ngờ gì về thân phận ma pháp thiếu nữ của Sở Nguyên Thanh nữa.
Đùa à, sức quyến rũ đáng sợ thế này, không phải ma pháp mê hoặc thì là cái gì?
Sở Nguyên Thanh thầm cảm thán trong lòng, sau khi vị giác khôi phục được một chút, hương vị khi ăn uống thực sự thay đổi rất nhiều, lần sau có cơ hội, cô nên nếm thử món mình tự nấu xem sao.
Phù thủy Thuần Bạch không hề có chút ý thức nào về việc mình đã biến thành "Yellow hair" (kẻ thứ 3 cướp bồ/NTR), không chỉ NTR Hoshino Ayano, mà còn đồng thời NTR cả Tỷ Điền Tỉnh Lê Huệ lẫn Thanh Sơn Hiểu. Cô vừa thong thả nhai kỹ nuốt chậm, vừa lén đút một miếng cho Vu nữ bên cạnh, tâm trạng khá vui vẻ.
Thế là, sự yên bình quỷ dị này kéo dài mãi cho đến khi cô ăn xong mới bị phá vỡ.
Tỷ Điền Tỉnh Lê Huệ như vừa tỉnh mộng. Cô nàng quên bẵng cả mục đích đến núi Naeba là để xem đại nhạc hội. Nhìn thấy Thanh Bảo chuẩn bị rời đi, cô nàng vội vàng lục trong túi xách ra một chiếc thẻ VIP, nhét vào lòng đối phương, lúc này mới bịn rịn nói lời từ biệt.
Thanh Sơn Hiểu có chút ngẩn ngơ tiếc nuối, hoàn toàn không nhận ra cô bạn gái bên cạnh hồn vía đã lên tận mây xanh, trông có chút phong phạm của một "khổ chủ" (người bị cắm sừng).
Sở Nguyên Thanh bắt xe buýt trở về khách sạn suối nước nóng. Ngồi xuống trong phòng, nhớ lại bữa cơm vừa rồi, cô chỉ cảm thấy hai người lạ mặt đó kỳ quặc hết sức. Sau khi cô trả đồ trượt tuyết xong, suốt cả quá trình họ không hề hỏi tên cô, cũng không tự giới thiệu, gần như chẳng nói câu nào, cứ thế nhìn cô ăn hết bữa cơm.
Phù thủy Thuần Bạch càng nghĩ càng thấy khó hiểu, cô không thể lý giải được mạch não của những kẻ mê cái đẹp. Suy nghĩ một lát, cô chợt lôi tấm thẻ không biết tên kia ra, nghiêng đầu hỏi:
"Đúng rồi, Yayoi, cái cậu bảo tớ nhận lấy này rốt cuộc là cái gì thế?"
Vu nữ dùng ánh mắt phức tạp liếc nhìn Thanh Bảo ngây thơ không biết gì, nói với vẻ xa xăm:
"Đây là thẻ trọn đời của tập đoàn khách sạn Đông Hoàng. Có thể ở miễn phí tại phòng suite cao cấp nhất trong hơn mười vạn khách sạn trực thuộc trên toàn cầu, giá trị hơn một ức yên (khoảng 16-17 tỷ VND), cả hòn đảo Đông Lưu này chắc không có quá hai mươi tấm đâu."
"Tiểu Thanh, cậu đúng là Mị ma thật rồi."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
