Ashita, Hadashi de Koi.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 05 - Prologue: Cái giá của một kết thúc có hậu

Vô số cánh hoa anh đào bay múa trong cơn gió xuân.

Uốn lượn, cuộn xoáy, dòng chảy màu hồng nhạt tựa như một sinh vật sống.

Giữa khung cảnh ấy, tôi bước về phía sảnh vào của trường.

Qua lớp đế của đôi giày lười, tôi cảm nhận được sự thô ráp của mặt đường nhựa.

Không khí tôi hít vào thoang thoảng mùi cỏ cây.

Xung quanh, những người bạn cùng lớp trong bộ đồng phục đang tụ tập.

Tay cầm những cuộn bằng tốt nghiệp, ngực cài đóa hoa đỏ, họ nở nụ cười thật hợp với ‘sự kết thúc của một câu chuyện’.

──Rốt cuộc thì, du hành thời gian là gì cơ chứ.

Bất chợt, tôi đã nghĩ như vậy.

Cái việc mà tôi đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần để giành lấy ‘ngày mai’.

Những quá khứ bị viết lại, những sự kiện, lời nói và cảm xúc đã trở thành chưa từng tồn tại.

Rốt cuộc chúng là gì? Và mang ý nghĩa gì?

Tôi cởi giày, bước vào trong tòa nhà.

Đi dọc hành lang, tôi bắt đầu leo lên cầu thang ngay bên cạnh.

Cái lệ trình đến trường quen thuộc mà tôi đã lặp lại không biết bao nhiêu lần.

Cái việc mà tôi đã làm nhiều hơn bất kỳ học sinh bình thường nào gấp bội, có lẽ đây cũng là lần cuối cùng rồi.

──Trong tâm trí tôi, vô số khung cảnh hiện về.

Cảm giác hạnh phúc ngập tràn lồng ngực khi cùng Nito đi qua nơi này.

Những cuộc đấu khẩu với Igarashi-san trên đường lên cầu thang.

Cảm giác hoảng hốt khi bị Rokuyou-senpai rượt đuổi đến mức lăn nhào xuống.

Sự ngượng ngùng khi lần đầu dẫn cô bé Makoto hồi cấp hai đến đây.

Những chuyện đã từng xảy ra. Và cả những chuyện đã vĩnh viễn biến mất.

Tôi có cảm giác, điều đó đâu đó giống với những câu chuyện mà tôi từng vô cùng yêu thích.

Những bộ manga, tiểu thuyết hay phim ảnh tôi từng đọc, từng xem. Những nhân vật và cốt truyện sống động, đến giờ vẫn còn in đậm trong tim.

Hẳn là, tôi vừa nghĩ vừa bước từng bước về nơi cần đến.

Phải đến khi trưởng thành hơn nữa, người ta mới có thể hiểu được ý nghĩa của chúng.

Khi tất cả đã trở thành quá khứ, trở thành ký ức rồi cứ thế phai nhạt dần, đến cả cảm giác hoài niệm cũng không còn nữa, đó là lúc giá trị thực sự của chúng hiện ra.

Chắc chắn rồi, cũng giống như tuổi thanh xuân vậy.

Chúng ta, những người đang sống dưới góc nhìn thứ nhất, sẽ không thể hiểu được nó là gì cho đến khi mọi thứ thực sự kết thúc. Vẫn luôn là như vậy.

"...Haa."

Tôi đã lên đến tầng bốn.

Tôi hướng đến hành lang nối giữa dãy nhà phía Bắc và dãy nhà phía Nam.

Tòa nhà ngay sau lễ tốt nghiệp được bao trùm trong một sự im lặng tịch mịch. Chỉ có tiếng bước chân của tôi, và của ‘cô ấy’ đang theo sau, vang vọng tựa những giọt nước tí tách.

Lạ thay, tôi không hề hối tiếc. Tôi cũng không nghĩ mình đã sai lầm.

"...Bởi vì chúng ta đã đến được với một ‘hiện tại’ như thế này mà."

Đến dãy nhà phía Nam, tôi khẽ thốt lên.

"Dù đã đi một vòng rất xa, nhưng lại đến được một ‘tương lai’ thế này..."

Chính vì có quá khứ đó, nên mới có hiện tại.

Những khoảng thời gian đã tan biến, những khung cảnh đã không còn, tất cả đều kết nối với ‘bây giờ’.

Vì vậy──lựa chọn mà tôi đã đưa ra. Tương lai mà tất cả mọi người đã cùng nhau lựa chọn.

Tôi muốn vững bước trên con đường đó. Tôi muốn được gặp lại họ ở cuối chặng đường ấy──.

Trong lúc đó, tôi đã đến nơi.

Trước mắt tôi là một cánh cửa. Lối vào phòng sinh hoạt của CLB Thiên văn.

Vừa đặt tay lên nắm cửa, tôi quay lại nhìn ‘cô ấy’.

Một vẻ mặt vô cùng bất an, để lộ rõ sự bối rối.

Vì vậy, tôi mỉm cười.

"Không sao đâu."

Tôi gật đầu với cô ấy.

"Chúng ta, nhất định sẽ ổn thôi."

"...Ừm."

Cô ấy ngập ngừng gật đầu đáp lại.

Thế nhưng, trong vẻ mặt ấy tôi cũng nhìn thấy được sự quyết tâm.

"Nào, đi thôi──"

Tôi──dồn sức vào tay phải.

Và rồi, cũng như bao lần trước đây, tôi bước qua cánh cửa──.