Arifureta Shokugyou de Sekai Saikyou Rei

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

62 162

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

230 2100

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

206 3962

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

527 18463

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

179 2247

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

121 1003

Tập 02 - Mở đầu

Mở đầu

"O-kun. Cho tôi mượn chút tiền."

Cái quái gì đang xảy ra thế? O-kun hay Oscar, thầm nghĩ. Anh tháo cái kính gọng đen thương hiệu Oscar và lau đi lau lại bằng khăn tay. Và sau khi chắc chắn rằng chúng hoàn toàn rõ ràng, anh đặt chúng trở lại mắt. Sau đó, anh chớp mắt ba lần, hy vọng điều đó cuối cùng sẽ cho anh thấy thực tế.

"O-kun. Cho tôi mượn chút xiiềền nà."

Có lẽ không phải mình gặp ảo giác. Oscar không thể phủ nhận thực tế đang đập thẳng vào mặt anh. Người bạn thân nhất của anh, và người lãnh đạo tổ chức của anh, đang quỳ trước mặt anh, sự tuyệt vọng khắc sâu trên khuôn mặt cô. Hơn nữa, cô tuyệt vọng đến nỗi hình như đã cắn phải lưỡi. Tuy nhiên, cô run rẩy, cố gắng chịu đựng cơn đau mà không khóc.

Oscar rời mắt khỏi Miledi và kiểm tra xung quanh. Phản chiếu trong cặp kính của anh là một thế giới lộng lẫy. Hàng chục chiếc đèn chùm treo trên trần nhà, và những người phụ nữ mặc những bộ váy rực rỡ đi lại xung quanh. Tiếng nhạc vui vẻ vang vọng khắp hội trường. Những người phục vụ điêu luyện trượt qua những đám đông ồn ào, mang theo những khay đầy những ly rượu sâm banh lấp lánh. Tất cả những gì lọt vào tầm nhìn của anh là một thế giới lung linh đầy màu sắc. Chà, ngoại trừ vị trí ngay phía sau Miledi. Đứng đó là một nhóm những người đàn ông áo đen, khoanh tay trừng mắt trong giận dữ nhìn cô.

"...Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?"

Trước những ánh nhìn kiểu [Bố thiến mày bây giờ!] hay [Nôn tiền ra rồi cút!] từ những người đàn ông mặc đồ đen, Oscar bất giác trốn tránh khỏi hiện thực bằng cách nhìn lên trời. Anh không biết chính xác Miledi đã làm nên chuyện gì, nhưng rõ ràng là đã có chuyện không nhỏ xảy ra. Mồ hôi lạnh chảy xuống trán Oscar trước cảnh tượng này.

Anh bắt đầu hồi tưởng lại những sự kiện đã dẫn đến tình trạng này.