Chương 29
Tôi nhìn Hạ Tử Đồng trước mặt, lúc này cả người cô ấy đã đè chặt lên tôi, biểu cảm có chút khác biệt so với trước kia, ánh mắt trống rỗng ban đầu đã bị thay thế bằng một thần thái đầy mê hoặc.

Nói đi cũng phải nói lại, trong một ngày mà bị hai thiếu nữ khác nhau cưỡng ép đè xuống đất, phận học sinh cấp ba như tôi chắc cũng thuộc hàng hiếm có khó tìm nhỉ?
Đợi đã, không đúng! Bây giờ không phải lúc nghĩ về mấy chuyện vớ vẩn này!
Tôi lắc đầu thật mạnh, gạt phăng những suy nghĩ lung tung ra khỏi não, nhìn thẳng vào tình cảnh khốn đốn trước mắt.
"Em nhớ là..." Hạ Tử Đồng há miệng, từ từ áp sát vào vai tôi: "Lần trước là đến chỗ này rồi nhỉ!" Nói xong, cô ấy lộ ra chiếc răng khểnh, rồi cắn mạnh một phát vào vai tôi.
"Oái——!"
Lần này lực cắn mạnh hơn lần trước rất nhiều, có lẽ vì lần trước cô ấy đang trong trạng thái đói bụng chăng? Thật lòng mà nói, cái này không phải là đau bình thường đâu!
"Oa..." Cô ấy nới lỏng miệng, nhìn vết thương vừa mới cắn ra, vẻ mặt đầy phấn khích nói: "Em đã sớm muốn để lại thứ này trên người Úc Kiệt rồi... 'ấn ký' chỉ thuộc về riêng em!"
Ấn... ấn ký? Tôi thầm nghĩ.
"Nhưng mà..." Giọng điệu Hạ Tử Đồng đột ngột thay đổi, tiếp tục nói bằng tông giọng lạnh lẽo đến thấu xương: "Lại bị con giống cái khác nẫng tay trên mất rồi..." Dứt lời, cô ấy bắt đầu kéo vạt áo đồng phục của tôi ra, hôn dần từ xương quai xanh trở lên.
"Hạ... Hạ Tử Đồng, cô đợi chút đã! Ưm..." Chuỗi "tấn công" liên hoàn này khiến cơ thể tôi bắt đầu cảm thấy rã rời, không còn chút sức lực nào, chuyện này là sao chứ?
"A... Hạ Tử... Đồng, cô trước tiên... à... bình... bình tĩnh lại đi..." Nhưng dù tôi có nói gì đi nữa, thiếu nữ đang đè trên người tôi hoàn toàn không có ý định buông tha.
"Hai... hai người đang làm cái gì thế hả!" Đúng lúc này, một giọng nói đột ngột vang lên, đồng thời Hạ Tử Đồng cũng dừng lại động tác.
Được... cứu rồi sao?
"Dám ở trong trường học mà làm ra những hành vi quan hệ nam nữ bất chính... Không đúng! Phải gọi là hành vi... nam nữ không trong sáng...!"
Nghe vậy, tôi nhìn về phía phát ra âm thanh. Đập vào mắt là một thiếu nữ tóc dài, nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt cô ấy, tôi bỗng thấy có cảm giác quen thuộc đến lạ.
"Hai người học lớp nào! Mã số học sinh là bao nhiêu! Mau nói mau!"
Lúc này, sức nặng trên người tôi đột ngột biến mất. Hạ Tử Đồng đứng dậy, lừng lững bước từng bước về phía thiếu nữ kia.
Tôi liếc nhìn cô nàng tóc dài đó, khi thấy tấm băng đeo trên tay phải của cô ấy, não tôi lập tức nhớ ra cô ấy là ai... Chẳng phải chính là cô nàng đội sao đỏ đã ghi tên tôi trên hành lang mấy hôm trước sao!
Nhưng vẻ uy phong lẫm liệt lúc trước giờ đã biến đâu mất, chỉ thấy cô ấy đang đỏ bừng mặt, dường như vẫn chưa hoàn hồn sau cái gọi là "hành vi nam nữ không trong sáng" mà mình vừa nói... Mà cái câu đó nghe có chút kỳ quặc nhỉ?
Không đúng, giờ không phải lúc để ý mấy chuyện nhỏ nhặt đó! Hạ Tử Đồng hiện giờ không biết sẽ làm gì cô ấy đâu!
Tôi lập tức bật dậy chạy đến bên cạnh Hạ Tử Đồng nói: "Hạ Tử Đồng, cô bình tĩnh lại đi!"
Cô ấy quay đầu lại nhìn tôi bằng một nụ cười quái dị: "Bình tĩnh? Em đang cực kỳ bình tĩnh đây Úc Kiệt à... hơn nữa em chưa bao giờ bình tĩnh đến thế này đâu... Có điều hiện tại tâm trạng em hơi không được tốt... vì chuyện giữa em và Úc Kiệt lại bị kẻ khác làm gián đoạn rồi... hì hì..."
Bình tĩnh cái concard ấy!
"Ơ?" Lúc này, cô nàng sao đỏ dường như đã nhìn thấy tôi, cô ấy nhìn tôi nói: "Cậu là... tôi nhớ cậu tên là... Lâm Úc Kiệt?" Cô ấy lại chuyển hướng nhìn sang Hạ Tử Đồng, "Vậy cô bé này chính là học sinh chuyển trường đi cùng cậu lần trước? Vì mặc đồng phục nên nhất thời tôi không nhận ra. Mà sao hai người lại ở đây... Oái! Cô làm cái gì thế!" Đang nói dở thì Hạ Tử Đồng đột ngột lao tới, cả người đè nghiến lên thiếu nữ kia.
"Cô vừa gọi tên của Úc Kiệt sao...?" Hạ Tử Đồng lầm bẩm: "Ai cho phép con giống cái nhà cô thân mật với anh ấy như thế?"
"Giống... giống cái?! Cô... cô bé này bị làm sao vậy...?" Cô nàng sao đỏ ra sức đẩy Hạ Tử Đồng ra nhưng vô dụng. Thấy vậy, cô ấy quay sang nhìn tôi với ánh mắt cầu cứu: "Này! Cậu đừng có đứng đó mà nhìn nữa! Mau lại đây giúp tôi với!"
Nghe vậy, tôi vội hồi thần, lao lên tóm lấy vai Hạ Tử Đồng: "Hạ Tử Đồng, cô đợi chút... Á!" Khi nhìn kỹ, tôi phát hiện cô ấy đã đưa tay bóp chặt cổ cô nàng sao đỏ kia. Thấy thế, tôi vội hét lớn: "Tử Đồng! Mau dừng tay lại! Cứ thế này sẽ xảy ra án mạng mất!"
Nhưng có vẻ trong trạng thái "mất kiểm soát", Hạ Tử Đồng hoàn toàn không phản ứng với những lời nói thông thường...
"Haiz... chẳng lẽ lại phải dùng chiêu đó sao? Thôi kệ đi, dù sao lúc nãy đưa cô ấy đến đây cũng là để làm cô ấy bình tĩnh lại mà..."
Tôi hít một hơi thật sâu, từ phía sau ôm chặt lấy Hạ Tử Đồng, rồi khẽ nói bên tai cô ấy: "Tử Đồng, cô bình tĩnh lại đi, đừng làm vậy nữa, ngoan, nghe lời tôi." Lần này tôi đột nhiên nảy ra ý nghĩ, không nhất thiết phải nói mấy câu kiểu "lát nữa sẽ nghe theo cô hết", nếu đổi thành "ngoan, nghe lời" - một kiểu ra lệnh nhưng vẫn dịu dàng - thì không biết kết quả sẽ ra sao.
Quả nhiên nghe xong, Hạ Tử Đồng liền nới lỏng đôi tay đang bóp cổ cô nàng sao đỏ ra, nhưng tôi phát hiện...
"Ơ..." Lúc này, cô nàng đội sao đỏ nằm dưới đất dường như đã bất tỉnh, không còn phản ứng gì nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
