Anh yêu, hạnh phúc mà chúng ta từng được hứa hẹn đâu rồi?

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Những thiếu nữ cố chấp vì tình yêu - Ngoại truyện bên trong ngoại truyện - Ngoại truyện: Ai muốn đọc cuốn tiểu thuyết này cơ chứ?!

Ngoại truyện: Ai muốn đọc cuốn tiểu thuyết này cơ chứ?!

Chào mọi người, tôi tên là DoMo-kun, các bạn có thể gọi tôi là Do-kun, Mo-kun hay Đa Ma-kun, nhưng làm ơn đừng gọi là Đa Mô-kun (Touch-kun), còn lý do hả? Chẳng có lý do gì đặc biệt cả, chỉ đơn giản là tôi không thích thôi.

Thế nhưng so với chuyện đó, tôi thấy tình cảnh hiện tại của mình còn tồi tệ hơn nhiều. Bởi vì, ngay khi mở mắt ra, vốn dĩ tôi tưởng mình sẽ nằm trên chiếc giường trong phòng ngủ ở nhà, đón chào một ngày mới tốt đẹp. Nhưng người ta thường nói: "Kế hoạch không đuổi kịp biến hóa", vì khi tôi mở mắt, tôi lại đang nằm trên sàn nhà lạnh lẽo.

À không, không nên nói là "tôi" mà phải nói là "chúng tôi", vì còn có hai vị khác cũng đang nằm trên mặt đất.

Tôi đứng dậy, nhìn quanh một lượt. Đập vào mắt là một căn phòng nhỏ rộng khoảng sáu đến bảy bình, ngay chính giữa phòng đặt ba chiếc bàn, trên mỗi bàn là một chiếc máy tính xách tay đang trong trạng thái khởi động.

"Ừm……?" Tôi thầm nghĩ: "Cái gì đây? Định đánh LOL à? …… Không đúng, đánh LOL phải cần năm người, mà giờ chỉ có ba người với ba cái máy tính, còn thiếu hai người và hai máy nữa! Tôi không muốn ghép đội với người lạ đâu!"

Tôi dời mắt khỏi ba chiếc máy tính được sắp xếp kỳ quái đó, tiếp tục quan sát căn phòng. Tôi nhận ra nơi này ngoài một cánh cửa làm bằng thép ra thì không có lấy một cái cửa sổ. Nói cách khác, đây là một căn phòng kín?

"Ưm……" Lúc này, một chàng trai khác vốn đang nằm dưới đất cũng tỉnh lại. Vừa tỉnh dậy, cậu ta đã vươn vai, ngáp một cái thật dài rồi mới mở mắt nhìn xung quanh.

"Cái đệch, đây là đâu?!" Vừa mở miệng đã là một câu chửi thề, có vẻ cậu ta khá sốc trước môi trường xung quanh.

Tôi nhìn kỹ cậu thiếu niên đó, trông cậu ta tầm tuổi học sinh cấp ba.

"Ông là ai?" Cậu ta hỏi tôi.

"Không đúng nha……" Tôi đáp: "Trước khi hỏi tên người khác thì phải tự giới thiệu tên mình chứ?"

"Ồ…… được thôi," Cậu ta trả lời: "Tôi tên là Kịch Ngôn, 'Kịch' trong trò chơi, 'Ngôn' trong ngôn ngữ."

"Khoan đã…… Kịch Ngôn?" Nghe vậy, tôi thốt lên: "Ông chính là cái gã 'Ma đầu đổi bìa truyện' Kịch Ngôn đó hả?!"

"Hả? Ông biết tôi à?" Cậu ta vẻ mặt kinh ngạc.

"Ai mà không biết chứ?" Tôi nói: "Kẻ ngâm chương như Togashi, nhưng đổi bìa truyện thì năng suất như gà đẻ – Kịch Ngôn."

"Khụ……" Khóe miệng Kịch Ngôn khẽ giật giật, cậu ta khựng lại một chút rồi nói: "Được rồi……"

"Ư…… ừm……" Lúc này, một chàng trai khác cũng tỉnh lại. Cậu ta lắc đầu rồi cũng giống Kịch Ngôn nhìn quanh một lượt, cuối cùng dừng mắt ở chỗ chúng tôi: "Các ông là ai vậy? Đây là đâu?" Cậu ta dừng lại một chút rồi bổ sung: "À đúng rồi, tôi là Cát Đấu."

"Cát Đấu? Nghe quen quen…… ồ!" Tôi nhớ ra rồi: "Có phải là người dạo này đang rất nổi, chuyên viết về 'Thực Vật Nương' hệ yandere không?"

"Ơ? Ông cũng biết tôi à?"

"Tất nhiên là biết…… Dạo này ông nổi như cồn, làm một người cũng viết truyện yandere như tôi cảm thấy mình sắp hết giá trị tồn tại rồi……" Tôi càng nói càng nhỏ dần, cuối cùng ngồi bệt xuống đất, ôm chân lầm bầm.

"Ờ……" Thấy vậy, Cát Đấu nhẹ nhàng vỗ vai tôi: "Thôi mà, đừng buồn, ông chỉ cần chăm ra chương hơn là cũng sẽ được như vậy thôi…… Mà này, tên ông là gì?"

"Tôi là DoMo……" Tôi lầm bầm.

"Cái gì?! Đa Mô?! (Sờ mó nhiều?!)" Cả hai người bọn họ đồng thanh hét lên, thậm chí còn rất ăn ý lùi lại một bước.

"Là DoMo! D-O-M-O! Đô, Mô!" Tôi bổ sung: "Cũng giống các ông, tôi cũng viết tiểu thuyết yandere!"

"Ờ…… xin lỗi," Tôi vốn đang mong đợi họ sẽ nói kiểu "Ồ, hóa ra là ông à" giống như tôi, nhưng không ngờ họ lại đồng thanh: "Chưa nghe bao giờ……"

"Khụ……" Nghe vậy, tôi tự giễu cười một cái rồi lầm bầm: "Không sao, bình thường mà…… Từ khi tôi bị dán nhãn 'Sát thủ giết chết Tiểu Huệ', lượt sưu tầm truyện của tôi cứ thế lao dốc như thác đổ rồi……"

"Đừng buồn, đừng buồn mà……" Hai người họ nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi tôi.

"Bỏ đi…… không sao," Tôi thở dài: "Mà này, sao chúng ta lại bị đưa đến đây?"

"Chịu." "Ai mà biết được?"

"Ơ……" Khi tôi còn đang thắc mắc, phía trên cánh cửa sắt duy nhất của căn phòng đột nhiên xuất hiện một màn hình LCD. Trên màn hình là một kẻ kỳ quái đeo mặt nạ đang cầm một cuốn sách "mát mẻ" để xem. Xem sách đó thì tôi không ngạc nhiên, tôi chỉ muốn phàn nàn là tại sao hắn phải đeo mặt nạ để xem cái đó làm gì?

"……Này, cái gì thế này?" Tôi lầm bầm. Đối phương dường như nghe thấy tiếng tôi, hắn giật mình một cái, vội vàng giấu cuốn sách đi rồi ngồi ngay ngắn lại, nói với chúng tôi: "Hố hố hố…… I want to read the novels!"

"Hả……?" Cả ba chúng tôi đồng thời lộ ra vẻ mặt như nhìn thấy người ngoài hành tinh, đồng thanh thốt lên.

"Ta bảo là ta muốn đọc tiểu thuyết!"

"Ồ…… nói tiếng Trung không được à? Bày đặt nói tiếng Anh làm gì!" Tôi vặn lại.

"Vì nói thế cho nó có cảm giác mà……" Hắn có vẻ hơi tổn thương vì tôi lớn tiếng.

"Mà này…… có phải ông bắt tụi tôi đến đây không?" Tôi hỏi.

"Đúng! Chính xác, là ta!" Nghe vậy hắn liền lấy lại tinh thần.

"Ông bắt tụi tôi đến đây làm gì?"

"Còn chẳng phải tại các người không chịu cập nhật chương mới sao!" Hắn gào lên với chúng tôi: "Làm ta ngày nào cũng phải đợi mòn mỏi, mà lần nào cũng vậy, không phải ngâm cho thật lâu mới ra một chương thì nội dung cũng ngắn ngủn!"

"Này, khoan đã!" Lúc này, Cát Đấu đứng sau tôi bất bình nói: "Tôi ra chương rất thường xuyên mà!"

"Ngươi là ai?"

"Người viết bộ Thực Vật Nương."

Kẻ trên màn hình quay đầu sang hướng khác nhìn gì đó, khoảng nửa phút sau mới quay lại: "Ồ, xin lỗi, bắt nhầm người rồi. Tại dạo này ngươi nổi quá, nên ta cứ tưởng ngươi là cái gã tác giả yandere lúc nào cũng trễ chương kia."

"Vậy có thể thả tôi đi không?" Cát Đấu hỏi.

"Ờ……" Hắn suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Không được!"

"Hả? Tại sao?!"

"Thật ra bộ đó ta cũng đọc rồi. Ngươi đã cũng là tác giả yandere thì vào gõ chữ cùng hai tên kia đi!"

"Cái gì?!"

Tôi nhìn vẻ mặt chết lặng của Cát Đấu, thầm nghĩ: "Cái gì đây? Kiểu như đâm lao thì phải theo lao à?"

"Được rồi! Bắt đầu viết đi! Mấy cái máy tính đằng kia là để cho các ngươi gõ chữ đấy, ngồi xuống đi."

"Không đời nào!" Kịch Ngôn nói: "Ông tưởng 'Vua ngâm chương' Kịch Ngôn này sẽ dễ dàng viết tiếp sao? Mơ đi!" Để bày tỏ quyết tâm, cậu ta ngồi bệt xuống đất không chịu dậy.

"Ồ? Vậy sao?" Kẻ trên màn hình mỉm cười, rồi nhấn một cái nút. Một cánh cửa bí mật trên tường đột ngột mở ra, giây tiếp theo, một thiếu nữ bước ra…… Cô ấy mỉm cười đi đến trước mặt Kịch Ngôn, cúi xuống nói: "Anh là anh Kịch Ngôn phải không ạ?"

Nghe vậy, trên mặt Kịch Ngôn không khỏi lộ ra nụ cười thương hiệu của mấy lão tài xế, trả lời cô gái: "Đúng rồi…… anh chính là Kịch Ngôn đây!"

"Ơ…… vậy sao~ Thế thì……" Đúng lúc này, cô gái không biết từ đâu rút ra hai con dao, sau đó đâm thẳng vào hai chân của Kịch Ngôn. Con dao xuyên qua chân cậu ta, găm chặt xuống sàn nhà.

"A——!! Đau quá!" Kịch Ngôn gào thét thảm thiết. Cô gái chỉ lẳng lặng đi đến bàn lấy một chiếc máy tính đặt trước mặt cậu ta: "Hi hi…… Em là fan cuồng của anh đó! Nhưng anh cứ không chịu ra chương mới, làm người ta đợi khổ sở quá đi, nên em đành phải đích thân đến giám sát anh viết đây!" Giọng cô gái nghe rất ngọt ngào, nhưng lại khiến người ta nổi da gà.

Thấy cảnh đó, Cát Đấu bên cạnh tôi vội vàng ngồi vào máy tính, bắt đầu cắm đầu gõ chữ.

Còn tôi thì vẫn đứng chôn chân tại chỗ, vì tôi thực sự không nghĩ rằng sau khi mình viết chết một cô bé loli tất trắng nào đó, lại còn có độc giả điên cuồng nào tiếp tục theo dõi truyện của mình.

"Hửm?" Lúc này, kẻ trên màn hình phát hiện tôi vẫn đứng yên không chịu viết, liền lên tiếng: "Sao ngươi không viết đi? Không sợ biến thành giống hắn à?"

Nghe vậy, tôi nhún vai: "Tôi làm gì có độc giả nào đâu, kể từ khi viết chết cô bé loli tóc trắng đó."

Nhưng tôi lại nghe thấy hắn phát ra tiếng cười như đang chờ xem kịch vui: "Ngươi chắc chứ?"

"Chắc…… chắc mà." Thật ra tôi cũng không chắc lắm.

"Được rồi, nếu ngươi đã kiên định như vậy…… thì đừng trách ta." Hắn cũng nhấn nút trên tay, một cánh cửa bí mật khác bên cạnh tôi mở ra, giây tiếp theo, người bước ra lại là……

"Sao, sao lại là em?!" Đập vào mắt tôi lại chính là mối tình đầu của mình! Chính là người mà tôi đã lấy làm hình mẫu cho nữ chính trong câu chuyện của mình.

Cô ấy nở nụ cười với tôi rồi nói: "Hừ hừ…… bất ngờ chưa! Thật ra em cũng là fan của anh đó! Nhưng ban đầu em không biết tác giả là anh, đến khi biết rồi, em đã âm thầm lẻn vào nhóm chat của độc giả, mới biết được anh lại dám lấy em làm hình mẫu cho nữ chính!" Cô ấy vừa nói vừa tiến về phía tôi, còn tôi chỉ biết liên tục lùi lại.

"Khoan đã…… em, em bình tĩnh một chút……" Trong đầu tôi hiện lên vô số hình ảnh mỗi khi cô ấy "phát bệnh" lúc trước, cho đến tận bây giờ lòng vẫn còn cảm thấy run rẩy: "Anh…… anh không cố ý lấy em làm hình mẫu đâu……"

"Hửm……?" Cô ấy nghe xong, khẽ nghiêng đầu nói: "Ai nói em tìm anh vì chuyện anh lấy em làm hình mẫu cho nữ chính?"

"Hả……" Tôi sững người trong giây lát: "Kh-không phải sao?"

"Không phải đâu!" Cô ấy cười nói: "Được làm hình mẫu cho nữ chính thích chết đi được ấy chứ."

Nghe vậy tôi càng không hiểu gì cả, thế cô ấy đến đây làm gì? Chẳng lẽ không phải là…… Tôi liếc mắt nhìn sang phía Kịch Ngôn, thấy cậu ta đã bắt đầu gõ chữ dưới sự "giám sát" của cô gái kia.

"Vậy…… vậy em đến đây làm gì?"

"Lần này em đến đây……" Cô ấy vừa nói vừa đưa tay ra sau lưng, giây tiếp theo, tôi thấy một tia sáng lạnh lóe lên: "……là để báo thù cho Tiểu Huệ!"

Đù! Lại là Tiểu Huệ! Bình thường gửi lưỡi dao chưa đủ, giờ còn trực tiếp xách dao đến tận nơi giết người luôn sao?! Oán khí này còn sâu hơn cả biển cả nữa!

Ngay khi dứt lời, cô ấy rút con dao sau lưng ra lao về phía tôi. Thấy vậy, tôi vội vàng bỏ chạy, nhưng căn phòng quá nhỏ, lại thêm chướng ngại vật dưới đất, nên tôi lập tức bị cô ấy tóm gọn.

"Rốt cuộc em muốn anh làm gì……" Tôi bị cô ấy đè xuống dưới thân, đau đớn nói.

"Em muốn anh làm cho Tiểu Huệ 'nhả cơm hộp' ngay lập tức!"

"Hả?!"

"Hả cái gì mà hả?! Còn không mau đi viết đi!" Cô ấy lôi tôi đến trước máy tính, nhanh chóng ngồi thụp xuống, cuối cùng nhẹ nhàng rạch hai đường lên cổ chân tôi.

"Aaaaa!! Đau quá, em làm cái gì vậy……" Tôi đau khổ kêu lên.

"Làm thế này…… anh mới không đột ngột chạy mất được chứ. Em sẽ chăm chú xem anh hồi sinh Tiểu Huệ như thế nào nhé…… hi hi!"

Nhìn nụ cười mà cô ấy từng dành cho tôi lúc trước, tôi biết rằng…… mình không bao giờ trốn thoát được nữa rồi……

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

20-23m2 là con game cân bằng 200 năm của Rito đấy 多摩=Đa Ma; 多摸=Đa Mô - Sờ mó nhiều (Touch) (2 từ này đọc pinyin không quen thì dễ nhầm)zDStAVt.jpeg Tác giả Hunter x Hunte Raw viết thế nên để nguyên luôn chờ thằng trans dịch đến cuối tập 1 thì biết <(") q9lvje8.jpeg