Chương 64: Thề Ước
Lồng giam ảnh phủ bao trùm tứ phía, những sợi băng xích mang theo cái lạnh thấu xương đóng băng hành động của Chúa Tể, Lôi Long hóa thành xiềng xích quấn quanh thân xác khiến nó tê liệt không thể cử động.
Dưới sự trói buộc liên tiếp của ba đạo ma pháp Giới Luật, dẫu cho tồn tại cường đại như Chúa Tể cũng lâm vào tình trạng bị khống chế trong thời gian ngắn. Ngay khoảnh khắc ma pháp phát huy tác dụng, Bạch Lưu Ly – người vẫn luôn duy trì khoảng cách nhất định với Chúa Tể – đột ngột nghiêng người, để lộ ra sau tà váy trắng là hai họng súng đen ngòm.
Tài Quyết của Ngô Đồng sớm đã nhắm thẳng vào yếu hại của Chúa Tể. Họng súng phun ra kim diễm, kéo theo từng đạo lưu tinh vàng kim lao vút qua. Lớp lân giáp dày đặc trên người Chúa Tể Tử Thần dễ dàng bị bắn thủng, nổ tung thành từng mảnh vụn vảy sắt li ti.
Cơn đau khiến Chúa Tể chìm vào phẫn nộ, nhưng điều khiến nó mất đi lý trí hơn cả chính là thiếu nữ váy trắng trước mắt. Chẳng rõ vì sao, khí tức trên người cô gái ấy khiến nó vô cùng chán ghét và sợ hãi, hơn nữa sự tồn tại của cô đã mang đến vô vàn rắc rối cho hành động của nó.
Cùng với sự bùng nổ năng lượng bên trong cơ thể, ba tầng ma pháp trói buộc bị giật đứt trong nháy mắt. Lôi Long tan tác, băng xích vỡ vụn, lồng giam bị đánh sập. Chúa Tể Tử Thần gầm lên một tiếng rúng động cả trời đất, tiếng gầm ấy hóa thành sóng xung kích màu tím quét sạch vạn vật xung quanh.
Bạch Lưu Ly và Ngô Đồng vội vã lùi lại né tránh đòn tấn công, trên người cũng đồng thời bừng sáng hộ ma pháp tương ứng. Luồng chấn động do năng lượng tím tạo ra nện vào hộ ma pháp, kích lên những vòng gợn sóng mãnh liệt.
Nắm đấm với hình thù kỳ dị nện mạnh vào hư không, không gian vỡ vụn cùng với cú va chạm năng lượng kinh hoàng. Từng đạo quang mang màu tím từ những vết nứt không gian nở rộ ra. Chúa Tể Tử Thần không chút do dự thọc tay vào vết nứt, lực kéo mạnh mẽ như lôi kéo cả không gian xung quanh, sự rung lắc kịch liệt của không gian khiến ánh mắt Ngô Đồng ngày càng trở nên khó coi.
Vị Chúa Tể trước mắt này còn mạnh hơn nhiều so với dự tính của cô. Trước khi chiến đấu, cô và Thanh Liên đã vạch ra cốt lõi tác chiến quan trọng cho lần này.
Trong nhận thức của Ngô Đồng, hai người tuyệt đối không thể chiến thắng hai vị Chúa Tể. Nếu nhân số đã thiếu hụt thì chỉ có thể bù đắp ở phương diện khác. Sự khác biệt lớn nhất giữa dị thú và Ma pháp thiếu nữ là các thiếu nữ có thể dự đoán chính xác thời gian xuất hiện của làn sóng dị thú, từ đó chuẩn bị mọi biện pháp phòng ngự.
Điểm này đặc biệt rõ ràng trong trận chiến phòng thủ cứ điểm: những quân trận và pháo đài ma pháp cường lực có thể giúp Ma pháp thiếu nữ bù đắp khiếm khuyết về số lượng. Vậy thì, trong những trận chiến quy mô cao, điều này cũng có thể áp dụng tương tự.
Kế hoạch ban đầu là hai người sẽ tiên phong đối địch với Chúa Tể, sau đó từng bước dẫn dụ chúng vào sâu trong địa điểm đã thiết lập sẵn. Tại đó, Ngô Đồng đã bố trí một vũ khí giết chóc hạng nặng được mệnh danh là "Sự hủy diệt giáng lâm". Trước khi giao chiến, Ngô Đồng có lòng tin sẽ dùng loại vũ khí bí mật này để trọng thương, thậm chí là tiêu diệt gọn Chúa Tể. Nhưng giờ đây, nhìn con quái vật trước mắt, e là cô đã quá xem thường năng lực của những sinh vật này rồi.
Cùng với sự vỡ nát của không gian, cánh tay thô tráng của Chúa Tể Tử Thần rút ra từ sâu trong hư không một thanh cự kiếm có hình thù kỳ lạ, hệt như được đúc từ thạch anh tím của thế giới khác. Khoảnh khắc cự kiếm được rút ra, một luồng uy áp khủng khiếp càn quét ập đến.
Sắc mặt Ngô Đồng trắng bệch, nhịp thở cũng dồn dập thêm vài phần.
Thực lực của vị Chúa Tể này e là đang tiệm cận cấp bậc Đế vương rồi!
Ngay khi rút kiếm ra, Chúa Tể gầm lên một tiếng, sau đó hai tay nắm chặt chuôi kiếm, dồn lực từ thắt lưng, vung thân kiếm to lớn kinh hoàng kia vạch nên một quỹ đạo giữa không trung.
Khí thế của trọng kiếm vốn đã mang tính áp đảo đối với các vũ khí nhẹ. Lúc này, một đạo tàn nguyệt màu tím đang lao vút tới khiến Ngô Đồng cảm thấy áp lực to lớn khôn cùng.
Trong giây phút nguy cấp, đôi găng tay lụa màu trắng vàng xuất hiện trên tay cô. Những sợi chỉ vàng đột ngột hiện ra, mục tiêu chính là Bạch Lưu Ly ở bên cạnh. Ngô Đồng muốn thông qua sự lôi kéo của sợi chỉ để đưa Lưu Ly thoát khỏi vùng nguy hiểm trước một bước.
Nhưng khi cấu trang ma pháp của cô vừa phát huy tác dụng, một lực kéo từ thắt lưng truyền tới khiến cô giật mình kinh hãi. Lúc này, quanh eo cô đang quấn một sợi xích pha lê rực rỡ sắc màu, mà đầu kia của sợi xích chính là Lưu Ly trong tà váy trắng.
"Lưu Ly!"
Ngô Đồng vừa muốn vùng vẫy vừa gấp gáp hét lên, nhưng lúc này, Lưu Ly đã túm đầu dây xích bên kia, nhanh chóng vung người quăng Ngô Đồng ra ngoài. Kiếm khí do thanh cự kiếm màu tím vung ra dường như có uy năng xẻ núi ngăn sông, lúc này, kiếm khí ấy đã chém ngang về phía mặt của Lưu Ly, hoàn toàn không còn thời gian để né tránh nữa.
Ngô Đồng không ngừng kiểm soát cơ thể để ổn định lại, muốn quay lại vùng nguy hiểm cứu lấy Lưu Ly, nhưng thời gian căn bản không cho phép. Lúc này Ngô Đồng có thể nói là lòng như lửa đốt, cô không dám tưởng tượng nếu đòn tấn công mạnh đến thế chém trực tiếp lên người Lưu Ly thì kết cục cuối cùng sẽ ra sao?
Ít nhất trong ký ức của một Tài quyết quan như cô, trong khoảng thời gian ngắn như vậy, căn bản không thể cấu trúc đủ ma pháp thượng vị để phòng ngự đòn tấn công này. Hơn nữa lúc này trong tay Lưu Ly không hề có bất kỳ vũ khí nào, đây chính là một cục diện chết chóc!
Chúa Tể Tử Thần suốt giai đoạn đầu luôn bị Lưu Ly kìm kẹp, thực tế nó cũng luôn tìm kiếm cơ hội. Một khi loại quái vật đáng sợ này phát ra một đòn tấn công hữu hiệu, đó sẽ là đòn đả kích mang tính hủy diệt đối với Ma pháp thiếu nữ.
Ở phía bên kia, Thanh Liên trên chiến trường dường như cũng bị tiếng động cực lớn này thu hút sự chú ý. Cô trợn tròn mắt nhìn tất cả những gì diễn ra trước mặt nhưng lại chẳng thể làm được gì, chỉ có thể dùng hết sức bình sinh gào lớn:
"Tài Quyết!"
Bạch Lưu Ly bình thản lơ lửng giữa không trung, lặng lẽ nhìn luồng kiếm quang khổng lồ sắp sửa nuốt chửng lấy mình. Đối mặt với thế công mạnh mẽ không thể né tránh và nhanh như chớp nhoáng này, hiện giờ có lẽ chỉ có Tài Quyết mới có thể xoay chuyển được càn khôn?
Điều này Bạch Lưu Ly tự nhiên biết rõ, chỉ là cô tham gia chiến đấu lâu như vậy vẫn luôn không sử dụng Tài Quyết là có nguyên nhân. Bởi vì Tài Quyết từ đầu chí cuối chỉ có một thanh, nói cách khác, chỉ cần Hắc Lưu Ly đã triệu hoán Tài Quyết trước, thì Bạch Lưu Ly tự nhiên sẽ không thể sử dụng thanh Tế kiếm Bạch Diên Vĩ được nữa.
Đây là một món vũ khí dùng chung cho hai người, một khi có người sử dụng trước, người còn lại định sẵn sẽ không có vũ khí.
Thanh Liên không biết tình cảnh này nên mới nhắc nhở như vậy. Lúc này dường như chỉ có thể cứng rắn chịu lấy chiêu này, phó mặc cho ý trời. Thế nhưng, sâu trong đôi mắt Bạch Lưu Ly từ đầu đến cuối không hề có lấy một tia hoảng loạn nào lướt qua.
Suy cho cùng, có ai từng nói rằng Tài Quyết chỉ có thể dùng của chính mình không?
Vào giây phút cuối cùng trước khi đòn tấn công nuốt chửng lấy mình, cô nhắm mắt lại, đôi môi chậm rãi thì thầm.
"Tường Vi, 【xin hãy】 hoàn thành thề ước giữa chúng ta..."
Trong ánh mắt gần như tuyệt vọng của mọi người, dưới sự phản chiếu của vầng trăng khuyết màu tím kia, một vệt vàng kim rực rỡ như vầng thái dương buổi chính ngọ hiện lên rạng ngời đến cực điểm.
Gần như ngay lập tức, vô số lực lượng giới hạn màu vàng kim dệt thành một tấm lưới chỉ tròn lan tỏa ra xung quanh. Nơi những sợi chỉ đi qua, mọi thứ dường như đều trở nên khác biệt.
Kiếm khí tàn nguyệt màu tím khổng lồ cứ thế vỡ vụn ngay trước mặt Lưu Ly, hóa thành vô số mảnh vỡ ma lực như những vì tinh tú rắc ánh hào quang rơi xuống mặt đất.
Chúa Tể đăm đăm nhìn tất cả, trong đôi nhãn mâu tím lịm, một tia kinh ngạc và cảnh giác lặng lẽ trỗi dậy. Còn Ngô Đồng và Thanh Liên khi nhìn thấy cảnh tượng này thì hoàn toàn đờ người tại chỗ, há miệng ngạc nhiên không thốt nên lời.
Trong tay Bạch Lưu Ly lúc này, thứ cô đang cầm chính là một thanh kiếm Tường Vi toàn thân vàng kim, quấn quanh bởi những bụi gai.
Nhìn thấy cảnh này, bàn tay cầm binh khí của Thanh Liên run rẩy. Cô không thể tin nổi nhìn vào tình cảnh đó, một giọt lệ lặng lẽ lăn dài trên khóe mắt.
"Món vũ khí đó... là của... chị Tường Vi..."
Ngô Đồng nhìn thiếu nữ đang giơ cao thanh tỉnh kiếm vàng kim trước mặt, ánh mắt vừa mừng rỡ vừa phức tạp khôn lường.
【Tài Quyết • Hoàng Tường Vi Đích Thệ Ước】
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
