Chương 48: Điểm Đến Thì Dừng
Những vết rạn nứt chằng chịt phủ kín lớp hộ đạo ma pháp. Lúc này Lưu Ly giống hệt như một con trăn siết chặt con mồi, bám sát Sơ Ảnh không rời. Những đòn tấn công gần như không kẽ hở khiến Sơ Ảnh hoàn toàn không có cơ hội thoát thân.
Lớp màn chắn ma pháp quanh người đã chống chịu đến giới hạn cuối cùng. Tiếng vỡ vụn lách tách vang vọng bên tai, nếu không kịp thời nắm bắt cơ hội, cô chắc chắn sẽ bị đối phương hạ gục chỉ trong một nốt nhạc.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Sơ Ảnh không còn chút do dự nào nữa. Luồng sáng tím sẫm loé lên sâu trong đôi đồng tử, cùng với sự bộc phát của một nguồn năng lượng mạnh mẽ, cô dùng song đao đánh bật đòn tấn công. Cơ thể Lưu Ly cũng buộc phải lùi lại để tránh né dư chấn từ luồng xung kích ấy.
Khoảng cách giữa hai người một lần nữa được kéo dãn. Sơ Ảnh, người vừa bị Lưu Ly áp chế bấy lâu, giờ đã đứng thẳng người dậy. Có điều, lớp bình chướng ma pháp quanh cô lúc này tựa như một quả cầu pha lê đầy vết nứt, chỉ cần chạm nhẹ là sẽ tan thành trăm mảnh trên mặt đất.
Lớp bình chướng đầy thương tích chậm rào tan biến, Sơ Ảnh ngẩng đầu nở một nụ cười khổ với Lưu Ly.
"Tôi thật sự không ngờ tiền bối Lưu Ly lại giỏi cận chiến đến thế. Lần này bị áp chế đúng là do tôi đại ý rồi."
"Cô cũng không tệ. Có thể giữ vững trận thế trong khi chống đỡ đòn tấn công của tôi, lại biết tung ra át chủ bài đúng lúc, đó cũng là một loại trí tuệ."
Lưu Ly nắm chặt cặp song đao pha lê đang tỏa ra từng đợt hàn quang, cậu nheo mắt, chân thành tán thưởng.
Có thể nói, Sơ Ảnh là Ma pháp thiếu nữ cấp cao có tư chất tốt nhất mà cậu từng gặp trong những năm gần đây. Thông thường, sau khi đạt đến cấp A, phần lớn các Ma pháp thiếu nữ sẽ rơi vào trạng thái đình trệ. Bởi chỉ cần chạm đến ngưỡng này là họ đã có tư cách cư trú tại Ma Pháp Quốc Độ, sở hữu tuổi thọ lâu dài và khả năng duy trì thanh xuân vĩnh viễn; lý tưởng của đa số mọi người cũng chỉ dừng lại ở đó.
Hơn nữa, con đường từ cấp A đi lên càng lúc càng gian nan. Không phải tất cả Ma pháp thiếu nữ cấp A đều thiếu cầu tiến, đạt được cấp A đã chứng minh tư chất họ rất tốt, nhưng những "yêu nghiệt" hiếm có hơn cả thiên tài trên đời này vốn chẳng nhiều. Muốn chạm đến siêu cấp A và cao hơn nữa, không chỉ cần thiên phú mạnh mẽ hơn mà tài nguyên cần thiết cũng là một con số thiên văn.
Những điều kiện tiên quyết khổng lồ ấy khiến phần lớn Ma pháp thiếu nữ cấp A phải chùn bước, những góc cạnh sắc sảo cũng theo đó bị mài mòn. Họ chọn định cư tại Ma Pháp Quốc Độ để bắt đầu một cuộc đời bình lặng và lâu dài hơn.
Lưu Ly đã chứng kiến quá nhiều người trở nên tầm thường sau khi đạt cấp A, trên người họ đã mất đi sức sống và sự sắc bén vốn có. Nhưng lúc này, cậu lại cảm nhận được khí chất mãnh liệt ấy từ Sơ Ảnh.
Kẻ này vừa mới lên cấp A đã có thực lực mạnh đến vậy, nếu không có gì bất ngờ, tương lai chắc chắn cô đủ sức chạm tới siêu cấp A, thậm chí nếu có cơ duyên và điều kiện thuận lợi, việc bước chân vào cảnh giới chuẩn S cũng không phải là không thể.
Nghĩ đến đây, dòng máu vốn bình lặng của Lưu Ly dường như sôi trào. Cảm giác này giống như một bậc tiền bối tìm thấy một hậu bối rực sáng như tân tinh giữa hàng vạn người bình thường, ngọn lửa đã tắt trong tim dường như được thắp sáng trở lại.
Lưu Ly khẽ nở một nụ cười chân thành.
"Đội trưởng Sơ Ảnh, nếu đã tung ra át chủ bài thì hãy dùng toàn bộ thực lực nhé. Nếu không, chiến thắng của cuộc so tài này có lẽ sẽ rời xa cô đấy."
Lời nói của Lưu Ly như khơi dậy chiến ý trong lòng Sơ Ảnh. Cô tập trung tinh thần nhìn chừng chừng vào Lưu Ly, khóe môi vẽ nên một nụ cười tự tin và nghiêm túc.
Thân hình cô hơi đổ về phía trước, trọng tâm hạ thấp, bàn tay nắm chặt lấy Ma pháp cấu trang của mình.
"Nếu đã vậy, xin tiền bối Lưu Ly chỉ giáo!"
Dứt lời, bóng ma vụt qua. Tàn ảnh đen tuyền trở nên mờ ảo trong tầm mắt. Khắc tiếp theo, lưỡi đao sắc bén chỉ thẳng vào cổ Lưu Ly, thế tấn công hiểm hóc ấy bị Lưu Ly xoay người gập đao đỡ lấy trong nháy mắt.
"Keng!" Tiếng va chạm thanh thúy vang lên, vài đốm sáng ma pháp bắn tung tóe giữa không trung. Bốn lưỡi đoản đao giao nhau, thế đao nguy hiểm đến nghẹt thở khiến tất cả mọi người trong phòng quan sát đều phải nín thở dõi theo.
[Ma pháp cấu trang • U Dạ Mê Điệp Đao]
Màn đụng độ giữa song đao và song đao là cảnh tượng hiếm thấy. Vũ khí song trì vốn đã thuộc loại hiếm trong Ma pháp cấu trang, vậy mà lúc này cả hai đều sử dụng song đao, tình huống hiếm gặp này khiến ai nấy đều phải sáng mắt lên.
Song đao đối song đao, rốt cuộc bên nào sẽ mạnh hơn? Câu hỏi này khiến mỗi người có mặt đều không khỏi suy đoán.
Thấy đội trưởng sử dụng Ma pháp cấu trang của mình, Kính Hồng vốn đang căng thẳng cũng thở phào nhẹ nhõm. Không phải cô không thể chấp nhận việc đội trưởng thất bại, mà là trận chiến chỉ mới đi được nửa đường, nếu bị đánh bại ngay lúc này thì quả thực quá mất mặt.
Nhưng cũng may, giờ đây đội trưởng đã dốc toàn lực. Với sự hỗ trợ của vũ khí thuận tay, cận chiến gần như là lĩnh vực bất bại của đội trưởng khi đối đầu với những người cùng cấp.
Bốn luồng sáng không ngừng trượt đi và va chạm, tiếng keng keng rộn rã như một bản giao hưởng hào hùng vang vọng khắp phòng huấn luyện. Thế tấn công của song đao chú trọng vào ba chữ: Nhanh, Chuẩn, Hiểm. Lúc này, dưới sự đối chọi quyết liệt, tốc độ của cả hai đều đã được đẩy lên đến cực hạn. Những cú vung và chém thần tốc khiến lưỡi đao kéo ra những vệt sáng làm mọi thứ xung quanh trở nên mờ mịt.
Ánh dạ quang tím va chạm với luồng sáng trắng rực rỡ, bóng dáng hai người đan xen vào nhau, những lưỡi đao sắc lẹm không ngừng lao về các góc hiểm của đối phương.
Dưới màn đối đao điên cuồng này, cánh tay của cả hai nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh. Thứ duy nhất có thể nhìn thấy là những luồng sáng lưu động và những bụi sáng ma pháp bắn ra sau mỗi lần va chạm.
Dưới thế công bền bỉ, những vệt đao quang mà hai người vung ra bao bọc quanh cơ thể họ kín như bưng. Muốn tìm ra sơ hở của đối phương để đánh đòn quyết định rõ ràng là điều vô cùng khó khăn. Thế nhưng, va chạm giữa vũ khí chắc chắn sẽ mang lại sự mài mòn, lúc này sự khác biệt giữa vũ khí do ma pháp mô phỏng và Ma pháp cấu trang mới lộ rõ.
Sau những cú chém và va chạm cực hạn liên tục, cặp đoản đao pha lê trong tay Lưu Ly đã chằng chịt vết nứt, lưỡi đao cũng trở nên mẻ lở, không còn sắc bén. Cuối cùng, dưới một lần va chạm mạnh mẽ, hai lưỡi đao trong tay cậu gãy làm bốn đoạn. Mất đi vũ khí, Lưu Ly dường như chỉ còn biết trơ mắt nhìn cặp đao của Sơ Ảnh chém về phía yết hầu mình.
Khoảnh khắc này, thắng bại dường như đã định. Sơ Ảnh cũng chuẩn bị thu hồi lưỡi đao để tránh gây thương tích ngoài ý muốn. Thế nhưng, ngay trước khi cô kịp rút đao lại, bóng dáng Lưu Ly đang đứng ngây ra đó đột ngột mất đi đặc tính của con người, hóa thành một pho tượng pha lê không có sự sống.
Chứng kiến cảnh tượng này, Sơ Ảnh giật mình kinh hãi. Cô lập tức phản ứng lại rằng người đang lâm nguy chính là mình, nhưng đã quá muộn. Bóng dáng nhỏ nhắn của thiếu nữ đã nhảy vọt lên đỉnh đầu Sơ Ảnh, cây cung dài pha lê đã kéo căng mũi tên rực rỡ như vầng trăng rằm.
[Ma pháp cấu trang • Thủy Tinh Trường Cung Diên Vĩ Hoa]
Dây cung buông ra, cuồng phong nổi dậy. Mũi tên lao vút chỉ thẳng vào đầu Sơ Ảnh. Ở khoảng cách gần thế này, muốn né tránh là chuyện không thể nào. Sơ Ảnh gần như không chút do dự, xếp chồng hai lưỡi đao che trước đầu, toàn bộ ma lực trong cơ thể lúc đó đều tập trung vào nửa thân trên, hộ đạo ma pháp được đẩy lên mức giới hạn tối đa trong tích tắc.
Cùng với một tiếng nổ lớn, những mảnh vỡ pha lê bắn tung tóe khắp nơi, mặt đất lún sâu, bụi mù mịt. Mọi thứ trên màn hình giám sát trong phòng quan sát trở nên mờ mịt không rõ. Mọi người lo lắng nhìn chằm chằm vào màn hình, khao khát nhìn thấy tình hình mới nhất càng sớm càng tốt.
Khi khói bụi tan đi, trong tầm mắt mọi người, bóng dáng Sơ Ảnh vẫn không ngã xuống. Cô chậm rãi hạ cặp song đao đang bảo vệ đầu xuống. Đòn tấn công vừa rồi cô đã thành công chống đỡ.
Sơ Ảnh thở dốc dồn dập, đòn tấn công vừa rồi hiểm nguy vô cùng. Nếu cô không kịp thời đưa ra lựa chọn chính xác, có lẽ chỉ với chiêu đó thôi cô đã thua rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
