Chương 1.1
Note: Bản dịch có sử dụng một số cách diễn đạt từ bản phụ đề anime của Netflix
Người ở Mifuse hầu như ai rồi cũng vào làm ở nhà máy thép.
Bố, ông nội, rồi cả chú của Kikuiri Masamune đều như vậy, gần như không có ngoại lệ nào. Trừ khi bỗng nhiên có một quyết tâm lớn lao nào đó, nếu không, Masamune cũng sẽ nối gót mọi người bước tiếp lên con đường mòn nhạt nhẽo vô vị ấy thôi.
Nhà máy thép này được dựng lên trên mảnh đất cằn cỗi từ thuở ông nội cậu còn trẻ, và chính nó đã thu hút người tứ xứ đổ về đây. Thế nhưng, dù có đông đúc đến đâu thì những quán xá mới mở cũng toàn là quán bar phục vụ công nhân, không hơn không kém. Nơi này hầu như chẳng có chỗ nào cho trẻ con vui chơi, lúc nào cũng phảng phất vẻ đìu hiu, thiếu sức sống. Dẫu vậy, chỉ cần sinh ra ở Mifuse là coi như đã nắm chắc một công việc ổn định, duy trì được một cuộc sống ở mức cơ bản đủ đầy, vì thế người dân ở đây ít nhiều đều mang tâm lý an phận, lười phấn đấu.
Nhà máy thép lúc nào cũng nhả khói ngợp trời.
Vùng đất này vốn có địa hình bị núi non che chắn phía sau, còn hướng nhìn ra biển lại bị những vách đá của một vịnh nhỏ che khuất hoàn toàn tầm mắt, thành ra gió cũng chẳng buồn thổi thông vào. Khói của nhà máy sinh ra ở đây, rồi cũng tan đi ở đây, giống hệt làn khói bốc lên từ lò hỏa táng của những người đã sống trọn đời tại Mifuse. Masamune thường suy nghĩ theo kiểu rất “đặc trưng cấp hai” như vậy.
Nhưng làn khói của ngày hôm đó lại không giống mọi ngày.
『Từ thính giả "Cừu Đang Ngủ": Tôi chán ghét ôn thi đầu vào lắm rồi. Ai đó cứu tôi với! Tôi cảm thấy muốn chết.』
Hôm ấy, Kikuiri Masamune cùng mấy đứa bạn hẹn nhau ngồi học để chuẩn bị cho kỳ thi vào cấp ba.
Cả bọn quây quanh kotatsu, bật radio, còn chuyện học hành thì chẳng đứa nào thật sự hào hứng. Sasakura, cậu bạn hơi mập và tính tình thoải mái, đang thản nhiên ngồi đọc truyện tranh ngay trước mặt cả bọn.
「Sống cho hiện tại, chộp lấy khoảnh khắc này! Đỡ chiêu này, triết học Energeia đây!」 Cậu ta hích cả người vào Senba, đứa trái ngược hẳn, dáng người gầy gò và có phần khép kín.
「Đau! Cái thằng này, học bài cho đàng hoàng đi!」
Tiếng nói của anh chàng DJ với chất giọng cao vút, mang đầy vẻ phấn khích vẫn liên tục vang lên từ chiếc đài:
『Tôi cảm thấy như mình không có đường lui, cũng chẳng có công việc nào mà bản thân thực sự muốn làm. Tôi chẳng hứng thú gì với tương lai. Cứ như càng tiến lên thì phía trước vẫn chỉ là một mảng tối tăm.』
Nitta cười khẩy「Đừng có gửi thư lên đài chỉ vì mấy chuyện vớ vẩn thế này chứ. Mới ôn thi đầu vào thôi mà đã làm như sắp chết tới nơi, nhảm thật sự.」
Có lẽ do chịu ảnh hưởng từ người anh trai lớn hơn nhiều tuổi, từ cách ăn mặc đến thái độ, cậu ta đều toát ra vẻ chững chạc hơn hẳn so với tuổi.
Mifuse có tổng cộng ba trường cấp ba: bao gồm một trường nữ sinh với bộ đồng phục xám xịt rập khuôn, một trường công nghiệp có đồng phục cũng chán chẳng kém, và còn lại là một trường phổ thông mà học sinh học xong gần như không mấy ai bận tâm chuyện thi đại học. Chỉ cần không định rời Mifuse, kỳ thi đầu vào thật ra cũng chẳng phải trở ngại gì ghê gớm.
「Nitta, cậu định thi đại học à?」
「Tớ chưa quyết định được. Còn cậu thì sao, Senba?」
「Tớ... học ở đâu cũng được. Đằng nào sau này chắc cũng vào làm ở nhà máy thép thôi...」
Sasakura cố tình dang rộng hai tay, làm bộ khoa trương.
「Trời ạ! Không có nổi một tí ước mơ luôn sao?」
「Nói thì dễ. Thế cậu có ước mơ gì cho tương lai không hả, quý ngài Sasakura?」
「Tớ á? Tớ sẽ làm trai bao, để Sagami Mutsumi nuôi!」
Masamune nãy giờ vẫn im lặng, bờ vai chợt khẽ giật. Nitta lại hừ một tiếng.
「Con nhỏ đó rốt cuộc có gì hay ho? Cũng bình thường thôi mà.」
「Chính cái vẻ ngoài trông có vẻ yếu đuối và vô cùng dễ bị dụ của cậu ấy mới là điểm tuyệt vời nhất. Xuất chinh nào! Xuất chinh!」
Sasakura cứ hở ra là lại động tay động chân với Senba.
「Này, đau đấy nhé!」
Giữa lúc cả bọn đang đùa giỡn ầm ĩ thì Masamune vẫn giữ nguyên vẻ mặt bực bội. Mái tóc hơi dài, gương mặt mang nét trung tính, nhưng cứ hễ nghe nhắc tới Sagami Mutsumi là ánh mắt cậu lại sắc lạnh hẳn đi.
Đúng như Nitta nói, Mutsumi là một đứa con gái chẳng có gì nổi bật. Cậu ấy cao hơn các bạn nữ khác một chút, sống mũi thon gọn, đường nét cũng coi như ưa nhìn, nhưng lúc nào cũng mang nụ cười rụt rè, không bao giờ muốn vươn lên để nổi hơn những người xung quanh. Masamune thử tua lại giọng nói của Mutsumi trong đầu, xoay quanh những câu nhạt nhẽo đại loại như:「Ghét thật sự.」「Thật đấy hả?」
Thường thì cậu ấy rất hay hùa theo đám con gái để xem những tấm hình chụp các nam nhân vật anime vuốt ve nhau rồi cùng cười khúc khích, nhưng ngay cả khi tỏ ra như vậy, giọng cậu ấy vẫn luôn nhỏ hơn mọi người xung quanh một chút.
Ngần ấy thứ vốn chẳng đủ để trở thành lý do khiến người ta ghét bỏ. Thế mà lạ là, từng cử chỉ của cô gái ấy lại khiến Masamune thấy ngứa mắt.
「Tóm lại mục tiêu là gì cũng chẳng phải điều then chốt, điều quan trọng nhất rốt cuộc chỉ có một thôi. Chúng ta được sinh ra để đón nhận hạnh phúc...」
Sasakura nói bằng giọng phấn khởi như đang hùng hồn tuyên bố một chân lý, rồi tiện tay chộp lấy gói bánh gạo đặt trên mặt bàn kotatsu, đồng thời hô vang đúng cái tên in trên bao bì:
「Happy Turn!」
Cậu ta cố tình canh chuẩn xác đúng vào một khoảnh khắc được cho là "chuẩn" nhất theo cái phong cách quái đản của mình, rồi thản nhiên thả ra một tiếng rắm kéo dài, nghe "pủm..." một cái thật rõ ràng.
「Oái!」
Cả bọn đồng loạt kêu ầm lên, rồi cuống cuồng bật dậy, nhảy vọt ra khỏi kotatsu như vừa gặp ma vậy.
「Sao cậu lại xì hơi trong chăn chứ?」
「Trời ơi! Đổ hết cốc nước hoa quả rồi kìa.」
「Thối kinh khủng! Mà sao lại có mùi như dưa muối thế này...」
Masamune dùng hết sức kéo toang cánh cửa sổ để thông gió cho cả căn phòng. Ngay khoảnh khắc ấy, một cơn chấn động bất ngờ truyền tới làm cậu chao đảo, mất thăng bằng. Liền sau cú rung dữ dội đó là một tiếng nổ trầm đục vang lên, như dội thẳng vào tận ruột gan.
「Này! Có chuyện gì thế?」
「Ở đằng đó, nhìn kìa!」
Cả bọn ngẩng đầu lên và lập tức nhìn thấy từ phía nhà máy thép đang lóe lên một quầng sáng màu đỏ rực hắt bóng qua những luồng khói đen kịt. Nhà máy đã bốc cháy, nhuộm bầu trời đêm vốn tĩnh mịch thành một màu đỏ gắt đến rợn người. Ngay sau đó thì những cuộn khói đen trồi lên rồi lan rất nhanh, quệt thêm những mảng sắc ma mị lên cái màn đêm vốn đã như cháy sẫm.
「Nhà máy cháy rồi à?」
「Này... bố mấy cậu không sao chứ?」
Trong nhóm, ngoài nhà Sasakura mở tiệm đồ điện, thì bố của Nitta và Senba đều làm ở nhà máy thép. Ngay cả bố của Masamune, ông Akimune thì hình như giờ này cũng vẫn chưa về.
Masamune nghe tim mình đập thình thịch không dứt, mồ hôi túa ra làm ướt sũng cả người. Những giọt mồ hôi lạnh buốt như muốn đông lại, còn đài phát thanh thì như chẳng hề quan tâm đến tình cảnh ngoài kia, vẫn thản nhiên đọc tiếp bức thư của thính giả:
『Nhưng chỉ cần tôi thi đỗ cấp ba, chắc chắn tôi sẽ thay đổi. Tôi sẽ nhuộm tóc, sẽ cố gắng tham gia câu lạc bộ, và ngày nào cũng viết nhật ký. Cho nên...』
「Aaaaa!」
Sắc đỏ quanh nhà máy thép chỉ trong chớp mắt đã loang rộng ra, rộng đến mức như nuốt trọn cả bầu trời Mifuse. Có thứ gì đó vừa bắt lửa, bùng lên một ánh chớp chói lòa, khiến tầm nhìn của đám Masamune trong tích tắc bị phủ kín bởi một màu trắng xóa...
...Đến khi tỉnh lại, bọn họ nhận ra mình vẫn đang ngồi quanh bàn kotatsu.
Cốc nước hoa quả không hề bị đổ, còn gói bánh gạo Happy Turn trên bàn vẫn còn nguyên mà chưa bị bóc.
Cả bọn cứng đờ như những pho tượng, đến đầu ngón tay cũng không nhúc nhích nổi. Không ai hiểu rốt cuộc vừa xảy ra chuyện gì, nhưng một dự cảm mãnh liệt ập tới, cứ như tất cả đều lờ mờ nhận ra điều gì đó đang sai lệch. Để cố gắng tập trung lần ra một manh mối nào đó, bọn họ nín thở và thậm chí còn không muốn làm lay động dù chỉ là một hạt không khí tĩnh lặng ở trong căn phòng.
Chiếc đồng hồ hình con cú treo trên tường đang đảo mắt, đều đều phát ra tiếng "tích, tắc" nghe phiền đến khó chịu.
『Tôi cảm thấy mình không có lối thoát.』
Đám con trai liếc nhìn nhau, vừa như đang trừng mắt, vừa như đang dò xét lẫn nhau để xác nhận điều mình nghĩ. Chiếc radio vẫn lải nhải đọc lại những thứ đúng y như ban nãy:
『Nhưng đợi tôi thi đỗ cấp ba, chắc chắn tôi sẽ thay đổi.』
Vừa nghe tới câu ấy, cả đám đồng loạt đứng bật lên, rồi cùng lao ùa ra khỏi phòng.
「Masamune!」
Lúc bọn họ đang xỏ giày ở cửa, mẹ của Masamune là Misato thò đầu ra từ phòng khách, gương mặt sa sầm.
「Con định đi đâu đấy?」
Trông như mẹ cậu cũng đã thoáng hiểu ra điều gì đó. Masamune gật đầu, rồi kéo mạnh cánh cửa trượt ở lối vào.
Ngay khi vừa đặt một chân ra ngoài, cả bọn lập tức sững người.
「Vết nứt...?」
Bầu trời đêm mùa đông đột ngột bị nứt toác ra thành từng mảng, trông hệt như thể có ai đó vừa ném thẳng một tấm gương khổng lồ xuống mặt đất và khiến cho nó vỡ vụn ra vậy.
Những vết nứt không ngừng phát ra tiếng lách tách chói tai, đồng thời lan rộng khắp xung quanh. Cảnh tượng ánh sáng rò qua những khe hở ấy mang theo một bầu không khí thiêng liêng lạ thường đến khó tả.
「...A...」
Trong đầu Masamune cứ vang vọng mãi câu nói phát trên đài lúc nãy:
『Nhưng đợi tôi thi đỗ cấp ba, chắc chắn tôi sẽ thay đổi. Tôi sẽ nhuộm tóc, sẽ cố gắng tham gia câu lạc bộ, và ngày nào cũng viết nhật ký. Cho nên...』
Nghĩ đến đó, cậu lẩm bẩm:
「Cho nên... Con xin ngài đấy, thần linh ơi...」
Ngay giây sau, luồng khói bốc lên từ nhà máy thép bắt đầu uốn éo không ngừng, tụ lại thành một hình thù như có sinh mệnh. Trông hệt như một con rồng... Không phải.
Là một con sói... Masamune thầm nghĩ.
Đám khói cuộn lên dày đặc mang lại cho người nhìn một cảm giác giống hệt như những lớp lông thú đang phẫn nộ dựng đứng cả lên. Cái cách mà cả đàn sói khói ấy cuồn cuộn lao đi giữa không trung, hòa quyện cùng với tiếng gió bị xé rít lên từng hồi, nghe vào tai chẳng khác nào một tiếng tru "Auuu..." đầy rùng rợn.
「Hả?」
Đàn sói đổi hướng ngay giữa không trung, rồi bổ nhào xuống phía dưới. Một con trong số đó nhe nanh giương vuốt, áp sát thẳng về phía đám Masamune.
「Oái!」
Con sói bằng khói lướt sượt qua bọn họ ở một khoảng cách khiến người ta lạnh sống lưng. Áp lực gió khổng lồ gần như hất tung tóc tai và quần áo, làm cả bọn ngã nhào xuống đất.
「A!」
Rồi chúng tản ra bốn phía như đang phô diễn đường bay của mình, sau đó lại vút ngược lên cao, lao thẳng vào những vết nứt đang xuất hiện dày đặc trên bầu trời.
Những luồng khói ấy bám chặt lấy các vết nứt, nhưng không hề xé toạc chúng ra, trái lại còn chui tọt vào giữa những khe nứt đó. Ngay lúc này, các vết nứt như được trám lại, liền nhanh với nhau rồi biến mất. Cùng lúc ấy, đàn sói cũng tan đi, để lại khung cảnh xung quanh chìm trở lại trong màn đêm đen đặc.
Masamune tự nhủ, chẳng hiểu nổi rốt cuộc chuyện quái quỷ gì vừa diễn ra, nhưng có một điều thì chắc chắn.
Thần linh sẽ không bao giờ thực hiện nguyện vọng của chúng ta.
*
Dạo gần đây, trong nhóm bạn bè xung quanh Kikuiri Masamune đang rộ lên một trò chơi mạo hiểm gọi là "ngất xỉu"
Đầu tiên, người chơi sẽ ngồi phịch xuống đất để hít thở thật sâu vài lượt để lấy đà, rồi chờ đến khi hai lá phổi căng đầy không khí thì bật dậy ngay, hai tay bắt chéo trước ngực. Sau đó, một người khác sẽ đứng từ phía sau ôm chặt lấy, rồi dồn toàn bộ sức lực siết thật mạnh vào ngang bụng của người kia.
「Chuẩn bị... Lên!」
Thế là người đó sẽ bất thình lình mất ý thức.
“Dòng chảy thời gian kể từ lúc vừa mới sinh ra cho đến tận bây giờ" của chính mình, thứ vốn dĩ vẫn luôn duy trì một mối liên hệ lỏng lẻo ngay cả trong lúc ngủ, vào đúng khoảnh khắc này bỗng nhiên bị cắt đứt phăng. Khi Masamune mở mắt tỉnh lại, cậu thấy đám Sasakura đang cúi xuống nhìn mình, cười toe toét.
「Cậu vừa kêu “phù hẹ” đấy! Buồn cười chết đi được!」
「Ồ, đồng tử cậu ta trở lại bình thường rồi kìa.」
Dù thế, Masamune hoàn toàn không nhớ mình vừa ngất ra sao, càng không nhớ cái tiếng “phù hẹ” nào. Rõ ràng là chuyện xảy ra với cậu, nhưng cảm giác lại như chuyện của người khác. Cậu đưa mu bàn tay quệt vệt máu cam đang rỉ ra, rồi đảo mắt nhìn xung quanh. Trước mặt cậu là bức tường khu nhà học màu trắng ngả xám đơn điệu lốm đốm những mảng ố vàng.
Việc tự tay vứt phăng đi cái bằng chứng rõ ràng nhất chứng tỏ bản thân mình vẫn còn đang tồn tại, đối với Masamune lúc này, lại chính là một trò chơi mang đến cảm giác kích thích tột độ nhất. Dù những trò nguy hiểm kiểu này đã bị giáo viên cấm tuyệt đối, nhóm Masamune vẫn lén lút chơi ở phía sau dãy nhà học.
Masamune vẫn nằm nguyên tại chỗ mà chẳng buồn ngồi dậy. Dù ý thức thì đã tỉnh, nhưng đầu óc vẫn như đang trên mây. Khoảng thời gian ý thức chập chờn sát ngay ranh giới sinh tử này là một lãnh địa thiêng liêng mà người ngoài rất khó để có thể can thiệp vào, cho nên hôm nay bọn Sasakura cũng đành mặc kệ cứ để cho cậu nằm im ở đó.
「Tiếp theo đến lượt ai?」
「Lần trước tớ suýt chết rồi đấy!」
Masamune nghe tiếng cả bọn náo loạn, trong khi đôi mắt vẫn chăm chăm nhìn lên phía trên bầu trời. Qua những tán cây nâu úa, cậu thấy màu gỉ sét của hàng rào trên nóc trường. Lấp ló sau lớp lưới là một bóng người, đôi chân thon nhỏ hiện rõ.
Là Sagami Mutsumi.
Đôi tất ngắn của Mutsumi ôm sát cổ chân. Đường nét nơi mắt cá chân tuy mờ ảo nhưng lại toát ra một vẻ sắc sảo kỳ lạ, như thể đang ngầm phơi bày cho tất cả thấy rằng cô là một trinh nữ, có điểm toán rất cao, tư thế lúc nào cũng đoan trang thẳng tắp, tóm lại là một đứa con gái mang đậm sự ám ảnh về tính hoàn hảo và sạch sẽ trong mọi khía cạnh của cuộc sống.
Một đứa con gái nhạt nhòa và rụt rè... Rất lâu về trước Masamune đã từng có ấn tượng về Mutsumi như thế, nhưng giờ đây cậu chẳng biết bản thân mình đã đánh rơi mất cái ấn tượng ấy ở xó xỉnh nào rồi. Nhận ra Masamune đang nhìn mình, Mutsumi đáp lại bằng một ánh mắt lạnh nhạt đến kỳ lạ. Ánh nhìn sắc lạnh ấy hoàn toàn khác biệt so với cái vẻ mặt cam chịu và nhẫn nhịn mỗi khi cô ả gượng cười đứng trước mặt đám bạn bè. Hơn nữa...
「Lẽ nào cậu ta không sợ bị mình thấy quần lót sao...」
「Hử? Cậu nói gì cơ? Quần lót á? Masamune, cậu tè dầm ra quần rồi hả?」
Masamune phớt lờ lời chọc ghẹo của Sasakura.
Cậu cảm thấy mình bị Mutsumi coi thường. Cô ta vốn dĩ chẳng xem Masamune là một thằng đàn ông.
Mutsumi khi nhìn thấy bộ dạng Masamune đang hơi hé miệng khiến cô lập tức lùi lại một bước rồi nhanh chóng khuất sau rìa nóc nhà ngay trước khi đám người Sasakura có thể nhìn thấy khi ngẩng đầu lên. Khoảnh khắc cô bước xuống những bậc thang đỏ quạch màu gỉ sét và đặt chân vào hành lang, cô sẽ lại khoác lên lớp vỏ ngụy trang của một cô gái chìm nghỉm giữa đám đông.
Giờ sinh hoạt lớp trước khi tan trường, thầy giáo vẫn chưa tới, khiến cả lớp ồn ào như cái chợ.
Sasakura dán mắt không rời Sagami Mutsumi đang trò chuyện với mấy đứa con gái khác, rồi cố tình nói oang oang với Nitta bằng giọng thật to:
「Thế tớ mới bảo, không phải thế đâu!」
Ánh nhìn tọc mạch đầy trơ trẽn của Sasakura đã khiến cho Yasumi, một cô bạn nhỏ nhắn sở hữu chất giọng ngọt ngào, phải vội vã ghé sát lại gần tai Mutsumi để cất tiếng thì thầm:
「Cậu xem kìa, cậu ta đang nhìn cậu đó!」
Mutsumi đỏ mặt lắc đầu rồi đáp khẽ
「Làm gì có」
Nhưng Hara, cô lớp trưởng lại cau mày, bực bội mắng thẳng:
「Tên Sasakura bị làm sao thế? Trông cứ như đang động dục vậy.」
「Có sao đâu cơ chứ! Mutsumi, cậu vẫy tay với cậu ấy đi?」
「Bực thế! Tớ đã bảo không phải rồi mà... Cứu tớ với, Sonobe!」
Mutsumi kêu cứu, ôm chầm lấy Sonobe đứng bên cạnh. Sonobe là một cô nàng có bờ vai rộng, sở hữu một mái tóc cắt ngắn với chất tóc vô cùng thô ráp. Cô ấy chỉ biết nhếch miệng cười gượng.
Sasakura thấy biểu cảm của Mutsumi thì khoái chí:
「Cậu ấy đang ngại kìa, dễ thương ghê luôn á.」
Masamune đứng ngoài nhìn cảnh hỗn loạn này với vẻ thờ ơ, lòng cậu lạnh dần đi. Đúng lúc ấy, cửa lớp bật mở và thầy giáo bước vào.
「Nào! Em nào vẫn chưa nộp phiếu tự xác nhận thì nộp ngay cho tôi!」
Masamune cố tình làm ngơ và cứ trơ mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thầy giáo liền nói tiếp:
「Kikuiri, tôi đang nói em đó!」
Nhà máy thép tầm lúc hoàng hôn vẫn cần mẫn nhả khói. Cả đám của Masamune lúc này đang rủ nhau ngồi xổm ở ngay trên bề mặt của con đê. Giữa mùa đông nhưng cả lũ vẫn đang khoái chí ăn kem.
「Masamune, cậu nghĩ nhiều quá rồi. Mấy cái phiếu xác nhận đó, cứ điền đại là xong thôi.」
Nitta thản nhiên quăng ra một câu nhạt nhẽo, khiến Masamune cụp mắt xuống.
「Nói thì vậy... Nhưng cái mục “Nghề nghiệp muốn làm trong tương lai” thì ghi thế nào?」
「Cứ ghi “Mong muốn được vào làm ở Nhà máy Thép Mifuse Mới” là được chứ gì.」
「Cũng đúng.」 Masamune đáp với giọng ỉu xìu. Ngay lúc đó, Sasakura chen vào từ bên cạnh:
「Không biết Sagami sẽ điền gì nhỉ. Có khi là nữ phát thanh viên không?」
「Làm gì có chuyện đó? Cậu ta mờ nhạt thế cơ mà.」
「Chắc cậu ta không quen phát biểu mặt trước mọi người đâu nhỉ?」
Bọn họ thật sự chẳng biết gì về bản chất của Mutsumi, khiến Masamune suýt bật cười thành tiếng.
「Nhưng dù sao thì, làm sao mà thành phát thanh viên được? Muốn làm thì phải tốt nghiệp đại học, không thể đâu.」
Thành tích của Mutsumi trong lớp cũng có thể xem như là ở mức ổn định, vậy mà Nitta vẫn dám khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng cô hoàn toàn không có cơ hội được bước chân vào trường đại học, và những đứa còn lại cũng chẳng buồn lên tiếng cãi lại. Chính mảnh đất Mifuse này đã gieo vào đầu họ những suy nghĩ kiểu đó.
「Lâu rồi không nhảy, hay làm một nháy đi?」
Để xua bớt bầu không khí ngột ngạt, Sasakura hớn hở lên tiếng rồi đứng bật dậy trên bờ đê. Cậu ta gào to 「Sasakura nhảy đây」rồi dang rộng hai tay, làm bộ vỗ cánh loạng choạng vài nhịp rồi phóng thẳng xuống dưới.
「Rồi rồi, tốt nhất là cắm đầu xuống đất luôn đi.」
Masamune lặng lẽ hùa theo Sasakura. Cậu khẽ bật người, rồi đáp xuống bằng hai chân thật vững.
Cậu cảm nhận một luồng tê rần chạy lên từ lòng bàn chân. Từ trước khi trò ngất xỉu kia rộ lên, ngày nào bọn họ cũng đổi chỗ để nhảy, hết khối chắn sóng, bờ đê, rồi đến nóc bãi đậu xe... và đủ thứ nơi khác.
「Ưm...」 Masamune nhấm nháp cơn đau rồi ngẩng đầu lên. Dãy núi trông như một bức tranh sơn dầu đắp một lớp màu dày. Dù đang là mùa đông, vẫn có những mảng xanh lục đậm đặc một cách kỳ lạ.
「Hôm nay hơi thở... trắng thật đấy.」
Cậu ngẩng đầu lên, lặng lẽ dõi theo vệt khói trắng mỏng manh vừa mới thoát ra từ chính hơi thở của mình. Mờ mờ ngay phía đằng sau làn khói tản mạn ấy là một khối sương mù đặc sệt, mang màu sắc còn trắng toát hơn hẳn, đang không ngừng cuồn cuộn trôi đi.
「A! Thần Cơ Lang xuất hiện rồi!」
Còi báo động của nhà máy thép vang lên.
Làn khói trào ra từ nhà máy lại cuộn xoắn và kết lại thành hình dáng như hôm đó. Từ lúc nào chẳng ai rõ, không chỉ Masamune mà mọi người đều bắt đầu gọi chúng là Thần Cơ Lang. Bầy Thần Cơ Lang gầm lên những tiếng "Auuu..." rồi lao đi xa dần. Ngay phía trước chúng, trên bầu trời lộ ra vài vết nứt. Dù cho đó chỉ là những vết nứt vô cùng bé xíu đến mức đám người Masamune hoàn toàn không thể nào nhận ra nổi, thế nhưng dường như bầy Thần Cơ Lang vẫn có thể dễ dàng đánh hơi ra được nhờ vào khứu giác nhạy bén của chúng.
Thần Cơ Lang ngoạm chặt lấy những vết nứt nhỏ ấy rồi bầu trời lập tức trở về như cũ, tiếng còi báo động cũng tắt ngay sau đó.
Cả bầy Thần Cơ Lang tan đi, như thể chẳng hề có chuyện gì vừa xảy ra. Cảm giác nhói buốt dưới lòng bàn chân Masamune cũng theo đó mà biến mất.
Đêm mùa đông ở vùng thôn quê, bốn bề chìm trong sự tĩnh mịch nặng nề. Dẫu cho thỉnh thoảng có lọt vào tai những âm thanh rè rè nghe giống hệt như tiếng lũ côn trùng đang rỉ rả kêu, thì xung quanh cũng tuyệt nhiên không có lấy một chút sinh khí của bất cứ một loài sinh vật nào đang hoạt động. Đó thực chất chỉ là những tạp âm vô cùng khó chịu phát ra từ mấy ngọn đèn đường quá xuống cấp mà thôi
Ở khoảng không gian hẹp trước lối vào, người ta bày vài món đồ trang trí chẳng biết để ai ngắm. Masamune về tới nhà, mở cánh cửa chạm nổi hình chùm nho thô kệch, chẳng có chút thẩm mỹ nào, rồi khẽ nói:
「Con về rồi đây.」
「Masamune đấy à, bữa tối sắp xong rồi.」
Giọng mẹ cậu, Misato, vọng ra từ bếp. Masamune thò đầu vào phòng khách, bắt gặp ánh mắt của chú Tokimune đang nhâm nhi một ly shochu.
「Yo! Về rồi đó à.」
「Chú tới chơi ạ.」
Tokimune là em trai của bố Masamune. Chú ấy vẫn mặc nguyên bộ đồng phục nhà máy thép mà chui vào bàn kotatsu. Ông nội cậu là Soji thì đang còng lưng ngồi trên chiếc ghế bệt kiểu Nhật. Ngoại trừ những lúc đêm khuya phải đi ngủ, ông nội luôn luôn ngồi lì ở đúng một vị trí này chỉ để dán mắt vào chiếc tivi. Trên màn hình lúc nào cũng là mấy bộ phim truyền hình nhạt nhẽo, hoặc những bản tin lặp đi lặp lại, chẳng có gì mới.
「Nào, hôm nay ăn thịt lợn xào gừng nhé.」
Bữa tối nhà Kikuiri gần như chỉ xoay vòng mấy món quen thuộc: gyoza, cá hầm, cá sốt teriyaki, gà sốt teriyaki, thịt lợn xào gừng, xúc xích xào tương. Dù thực đơn chẳng bao giờ có món mới, Misato vẫn luôn nghiêm túc tuyên bố “Hôm nay ăn món XX”. Nhưng có một vấn đề căn bản hơn:
「Thịt lợn xào gừng nhưng nhà mình làm gì có gừng, rõ ràng là thịt lợn xào tỏi mà mẹ.」
Trước thắc mắc của Masamune, Misato chỉ xua tay:
「Nhìn vẫn thế mà, nên cũng như nhau thôi con.」
「Đúng thế! Chị dâu nói chuẩn luôn.」
Chú Tokimune vừa mới chen ngang vào bằng một chất giọng đầy vẻ trêu chọc, thì ngay lập tức đã bị Misato quay sang lườm cho một cái cháy máy.
「Tokimune, chú muốn tới thì phải báo trước cho chị chứ. Chị chỉ cắm có hai bơ gạo thôi đấy.」
「Không sao, em chỉ cần cái này là đủ rồi.」
Tokimune giơ chiếc ly shochu đã cạn trơ. Đúng lúc đó, từ chiếc tivi nhiễu hột vang lên tiếng một người đàn ông hét “Đợi đã”. Đó là bộ phim hình sự ông Soji lúc nào cũng xem. Dưới cơn mưa tầm tã, gã thanh tra mắt rơm rớm, gào lên với người phụ nữ rõ ràng là hung thủ:
『Tôi muốn biết toàn bộ sự thật!』
Masamune bất giác lẩm bẩm nhắc lại câu “Tôi muốn biết toàn bộ sự thật”, nhưng chẳng ai để ý cậu đang tự độc thoại.
「À đúng rồi, ông ơi, có phải ông lại mở vòi nước ngoài sân rồi quên khóa không đấy?」
Trước lời trách móc gay gắt của Misato, ông Soji chỉ hờ hững gật đầu lấy "ừ" một cái, hoàn toàn không lên tiếng phủ nhận mà cũng chẳng hề đưa ra bất cứ lời khẳng định nào cho thật rõ ràng. Cùng lúc đó thì Tokimune cũng giơ cái ly rỗng lên, hùa theo:
「Ừ.」
「Thật tình! Đàn ông trong nhà này như kiểu chung 1 giuộc vậy!」
Ăn xong, Masamune về phòng, ngồi ngẩn ra nhìn chằm chằm vào tờ “Phiếu tự xác nhận”.
Toàn bộ người dân sinh sống tại Mifuse, bất kể là già trẻ hay trai gái, đều bắt buộc phải định kỳ điền đầy đủ thông tin vào tờ phiếu này. Trên đó, ngoài mấy thông tin cơ bản như tuổi, giới tính, nhóm máu, địa chỉ, họ còn phải ghi cả mình thích gì, thích ai, những thay đổi bất chợt trong tâm trạng, toàn những thứ mơ hồ khó nói thành lời.
Những mục này tốt nhất là càng ít thay đổi càng tốt.
“Có thay đổi” đồng nghĩa với việc đang rời xa bản ngã vốn có. Ai cũng có bản tính chân thật của mình, nếu không bám chặt lấy nó, con người sẽ càng lúc càng trở nên giả tạo.
Masamune vô thức nguệch ngoạc ở mép tờ phiếu xác nhận.
Hình ảnh hiện ra trên giấy là một gã thiếu niên đang ngồi co gối, toàn thân bị những sợi dây đai đầy gai góc quấn chặt lại, với vô số những mũi nhọn đang đâm sâu hoắm vào tận da thịt. Đó là một bức vẽ đậm chất nổi loạn tuổi dậy thì, nhưng nhờ cậu kiên trì tỉ mỉ tô từng chi tiết, hình vẽ dần trở nên có hồn hơn. Vốn dĩ là một kẻ rất thích chơi game, cho nên ngay từ sau khi tình cờ nhìn thấy một bức họa mang đậm phong cách phương tây của một tay họa sĩ thiết kế game RPG vô danh nào đó, Masamune đã lập tức bị ấn tượng rất mạnh. Cậu bắt đầu tập theo những đương nét ấy, rồi dần dần mê vẽ lúc nào chẳng hay.
「Dô.」
Tokimune tắm xong rồi kẹp điếu thuốc, bước vào phòng Masamune. Cậu vội lật úp tờ phiếu xác nhận xuống.
Tokimune dựa người ở ngoài ban công, kéo cái lon rỗng vẫn dùng làm gạt tàn lại gần. Chú mồi lửa châm điếu thuốc, nhưng chẳng hiểu sao đôi lông mày lại bất giác cau chặt lại, cứ như thể điếu thuốc trên môi mang một hương vị đắng chát cực kỳ khó nuốt lắm vậy.
「Mọi người lúc nào cũng mang danh là đang làm việc ở ngay trước mặt thần linh, thế mà cứ rượu chè bê tha và phì phèo khói thuốc như thế này thì chú không cảm thấy bản thân mình đang quá sa đọa sao?」
「Cái nhà máy đó nó tự vận hành mà... Bọn chú chỉ giả vờ như đang làm việc thôi. Họp giao ban buổi sáng xong thì đi tuần tra kiểm tra một vòng...」
Tokimune rít một hơi rồi thở ra một luồng khói dài. Ngay ở phía trước hướng bay của luồng khói trắng mỏng manh ấy chính là cái nhà máy thép vẫn đang lầm lũi hoạt động giữa màn đêm đen kịt. Nhưng có lẽ bên trong đã chẳng còn bóng công nhân nào nữa.
「...Ngoài ra thì xem hướng khói bay đi đâu. Chỉ có vậy thôi.」
Masamune chỉ biết khẽ hừ mũi một tiếng, mang theo một vẻ mặt chứa đầy sự chán nản và mệt mỏi rã rời. Tokimune thoáng cười rồi nói tiếp:
「Nãy cháu đang vẽ hả? ...Có muốn vẽ minh họa cho bản tin hàng tháng của nhà máy thép không?」
Lưng Masamune khẽ giật, nhưng cậu cố tình thở dài thật dài rồi đáp:
「Tự dưng được chú quan tâm thế này làm cháu thấy ớn quá ạ.」
「Cái thằng này, rõ ràng vẫn chỉ là một trẻ con thôi mà...」
Tokimune vẫn còn chưa kịp nói hết câu, Masamune đã vội vã lên tiếng cắt ngang bằng một thái độ gay gắt hoàn toàn không có ý định chờ đợi bất kỳ ai đáp lời:
「Cho dù bản thân cháu hiện tại cũng chẳng còn giữ lấy bất cứ một chút thiết tha hay khao khát gì với cái việc phải trở thành người lớn nữa...」
Tokimune chợt nghẹn. Đúng lúc đó, từ phía nhà máy thép lại vang lên tiếng còi báo động chói tai. Làn khói nhà máy lại tiếp tục được nhả ra, ban ngày trông xám xám, nhưng trong đêm lại như mọc lên những đám lông trắng muốt. Thần Cơ Lang lao vút về phía những vết nứt bé li ti đang xuất hiện trên bầu trời.
Những vết nứt lấp lánh giữa bầu trời đêm tối mịt, sáng lên thành những dải màu xanh ngọc, vàng và hồng đào rực rỡ. Nhưng chúng nhanh chóng bị khói lấp kín lại.
「Hôm nay là lần thứ hai rồi. Dạo này tần suất có vẻ nhiều hơn thì phải...」
Chú Tokimune vẫn lẩm bẩm một mình, còn Masamune thì chẳng còn đầu óc đâu để đáp lại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
