Aizawa-kun không thể yêu đương.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 0

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5330

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11538

Web Novel - Chương 13 : Bạn chung phòng lôi thôi lếch thếch

Tôi đi bộ tới khu thương mại trung tâm nằm phía trước nhà ga. Đó đã là 10 giờ đêm rồi, và thường thì, đấy không phải là thời điểm tốt cho một học sinh cấp 3 đi chơi dạo phố… mặc dù tôi thấy quen rồi.

Sau khi tới thăm một người quen có căn hộ nằm ở đối diện với khu nhà ga, tôi đang trên đường quay trở về nhà mình. Bước chân của tôi nặng nề và mỏi mệt.

Mình đã biết là họ sẽ để lại một mớ lộn xộn, mình chỉ hy vọng là họ đã làm được điều gì đó với nó…

Hình ảnh ở căn phòng tan hoang ấy chiếu lại trong trí não của tôi. Rác rưởi thì lăn lóc trên sàn nhà, quần áo thì rải rác khắp cả phòng. Làm thế quái nào mà họ tích trữ được từng ấy thứ chỉ trong một ngày? Ồ, bổ sung thêm là còn có cả một núi bát đĩa ở trong bồn rửa.

Lý do tôi đến đó chỉ là để báo cáo việc nhập học của mình vào trường cấp 3, nhưng tôi vẫn cứ về muộn sau khi xử lý cái phòng đó. Đến bao giờ tôi mới có thể về nhà mà không vướng bận?

Một trong số những lý do mà khiến tôi ít khi trở về nhà là bởi vì tôi phải chăm sóc cho người ở cùng phòng với mình. Chúng tôi sống cùng nhau, ít nhất là theo một nghĩa nào đó.

Họ không hề yêu cầu tôi phải làm vậy, nhưng mà trái tim tôi hẳn muốn rạn vỡ ra khi nhìn thấy một người mà tôi chịu ơn rất nhiều lại chết chìm ở giữa mà đống rác. Nếu như không phải là người đó cùng phòng với tôi, tôi bây giờ hẳn đã chạy đi thật xa đâu đó rồi… Tôi muốn đền đáp lại cho ông ấy.

…Hôm nay còn đặc biệt khủng khiếp luôn. 

Quay trở lại quá khứ khoảng hơn 1 giờ trước–

"A, Tatsumi, nhóc trở về rồi sao?"

"Ự, mùi gì đây!? Cái thứ mùi này là gì?!"

"Cái gì cơ? À, cà-ri đấy."

"Làm cách nào mà cà-ri lại có màu xanh nước biển được? Chú đã cho cái quái gì vào đó vậy?"

"Không có mà, chú chỉ đã cố làm một ít cà-ri xanh (lục), nhưng tới khi chú để ý đến thì…"

"Chú đã để ý đấy hử!?"

"A ha ha. Tốt thôi, kiểu nào cũng được mà! Về cơ bản thì lục hay lam cũng đều là màu xanh cả."

"Haizzz hmmmm!" (thở dài bất lực)

…Vâng, đó là cách nó vẫn thường hay diễn ra. Thật lòng, tôi gần như là không theo được.

Nhân tiện thì, hương vị của món cà-ri đó thật là ghê tởm, y như vẻ bề ngoài của nó, nhưng mà bạn cùng phòng của tôi đã ăn nó trong khi tuyên bố "Đây đúng là cà-ri xanh!" Thụ cảm vị giác có trong mồm chú là loại gì vậy?

Biết bao lần tôi đã nói rằng họ nên học cách làm việc nhà, nhưng mỗi lần câu trả lời đều là họ không phải là người được sinh ra để làm việc đó. Điều đó thì cũng không sai chút nào, nhưng nếu như họ không học được cách tự đứng trên chính đôi chân của mình, thì sẽ chẳng có gì thay đổi cả… Chúng tôi phải làm điều gì đó với nó thôi.

…Ừm, tôi nghĩ là mọi chuyện vẫn tạm thời ổn thỏa được một thời gian nữa. 

Tôi đoán là tôi có một chút ngây thơ khi suy nghĩ như vậy, nhưng sự thật là tôi cũng rất thích sự tương tác xảy ra giữa chúng tôi.

Chỉ thêm một thời gian nữa thôi…

Tôi sẵn sàng ở lại đây cho đến khi mà mối quan hệ giữa tôi với mẹ và chị gái được dàn xếp ổn thỏa thêm chút nữa.

Ngay trong lúc tôi đang suy nghĩ về người bạn cùng phòng hơi thô kịch và lôi thôi của mình, tôi đã nhìn thấy một nhóm người đang mặc đồng phục giống như của trường chúng tôi ở cuối phố, chỗ mà tôi đang đi qua để trở về nhà. Một vài người trưởng thành có vẻ là giáo viên cũng đi cùng bọn họ. 

Đó có phải là…

Trong số bọn họ có một gương mặt quen thuộc, Sakurai. 

Cô ấy để ý tới tôi và mấp máy môi "A, Takkun…"

Tham gia Hako Discord tại

Ủng hộ bản dịch tại

'Đô thị chẳng ánh trăng sao ~ Người yêu thuở nhỏ, nơi nào hở anh?' -Trans vu vơ tự làm thôi-