Chương 93: Cởi quần áo?
Chương 93: Cởi quần áo?Nhân viên phục vụ thót tim, cảnh giác nhìn hắn:"Giúp... giúp chuyện gì?"
"Cởi quần áo của cô ra, cho tôi mượn dùng một chút."Lâm Phong nói câu này với giọng điệu vô cùng tự nhiên, cứ như đang mượn cây bút của người bạn cùng bàn vậy.
Nhưng lời này lọt vào tai nhân viên phục vụ, lại chẳng khác nào một đạo sấm sét giữa trời quang!Cởi... cởi quần áo?!Hắn muốn làm gì?!
Bạch Vi nghe vậy, lông mày hơi nhíu lại, trong đôi mắt sau gọng kính vàng xẹt qua một tia khó hiểu, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh.Cherry thì hai mắt sáng rực lên, ngay sau đó bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm:"Thì ra chủ nhân thích cái gu này... Lúc về mình cũng phải mua vài bộ đồng phục mới được, đồ y tá này, đồ hầu gái này, đồng phục cảnh sát này..."
Liệp Ưng ở một bên nghe mà khóe miệng giật giật, theo bản năng lùi lại hai bước, trong lòng đang tính toán xem lát nữa nên trốn đi đâu thì tốt hơn.
Bình luận trong phòng livestream càng bùng nổ ngay tắp lự:
[Bình luận: Đù! Cởi quần áo?!]
[Bình luận: Cảnh tiếp theo là thứ chúng ta có thể xem sao?]
[Bình luận: Nội dung trả phí! Đây tuyệt đối là nội dung trả phí!]
[Bình luận: Đại lão thích gu này à? Cám dỗ đồng phục?]
[Bình luận: Tỷ tỷ phục vụ mau chạy đi!]
[Bình luận: Nhưng hình như... có hơi kích thích thì phải?]
[Bình luận: Lầu trên tư tưởng không đứng đắn nha!]
Khuôn mặt của nữ quỷ phục vụ "xoẹt" một cái chuyển từ trắng bệch sang... trắng hồng?Ả theo bản năng vòng hai tay ôm trước ngực, giọng nói cũng trở nên lắp bắp:"Cậu... cậu muốn làm gì?! Tôi cảnh cáo cậu... tuy tôi chỉ mới Cấp C sơ kỳ, nhưng tôi... tôi cũng có tôn nghiêm đấy!""Nếu cậu dám làm bậy... tôi... tôi sẽ tự bạo! Tất cả cùng chết!"
Ả nói đầy bi tráng, nhưng trong đôi mắt trống rỗng kia lại lóe lên một tia... mong đợi, mà ngay cả chính bản thân ả cũng không hề nhận ra?
Lâm Phong nhìn bộ dạng như lâm đại địch của ả, ngẩn người ra một lúc, ngay sau đó dở khóc dở cười:"Đồng chí à, cô đang nghĩ đi đâu vậy?"
Hắn chỉ vào bộ Huyền Âm Pháp Bào trên người mình, lại chỉ vào bộ đồng phục màu xanh sẫm trên người nhân viên phục vụ:"Tôi chỉ muốn mượn bộ đồng phục của cô mặc một chút, để tiện đến toa số 2 'phục vụ' những hành khách khác thôi."
"Cô nghĩ mà xem, tôi mặc bộ đồ này đi tới đó, người ta vừa nhìn đã biết tôi là người ngoài, chắc chắn sẽ sinh lòng cảnh giác.""Nhưng nếu mặc đồng phục nhân viên, vậy thì dễ làm việc hơn nhiều rồi, tôi là nhân viên công tác, đi kiểm tra vé xe, cung cấp tư vấn, tiện thể... giúp mọi người nâng cấp chỗ ngồi, chuyện này chẳng phải rất hợp lý sao?"
Lâm Phong dang hai tay, bày ra vẻ mặt chân thành "tôi làm thế này hoàn toàn là vì công việc":"Nếu không người ta lại coi tôi là kẻ đi ăn cướp thì làm sao? Thế thì ảnh hưởng đến sự nghiệp 'Giúp hành khách làm niềm vui' của tôi lắm."
Nhân viên phục vụ: "???"
Liệp Ưng đứng nghe ở một bên, khóe miệng càng giật dữ dội hơn.Giúp hành khách làm niềm vui cái khỉ mốc!Ảnh hưởng sự nghiệp cái khỉ mốc!Cậu vốn dĩ chính là đi ăn cướp có được không hả?!Thay đồng phục vào rõ ràng là để cho đám "hành khách" kia lơ là cảnh giác cho dễ bề đánh lén chứ gì!
[Trung Tâm Livestream] (Số người xem: 3.123.456 người):
[Bình luận: Hahahaha! Lý do thần thánh!]
[Bình luận: Mặc đồng phục đi đánh cướp! Não mạch của đại lão đúng là tuyệt đỉnh!]
[Bình luận: Nhân viên phục vụ: Cậu mặc quần áo của tôi đi đánh cướp, vậy tôi phải làm sao?]
[Bình luận: Biểu cảm của Liệp Ưng cũng chính là biểu cảm của tôi lúc này! Cạn_lời_nghẹn_ngào.jpg]
[Bình luận: Lại còn 'Giúp hành khách làm niềm vui'! Đại lão dùng từ ngày càng mượt rồi đấy!]
[Bình luận: Tỷ tỷ phục vụ hình như... có hơi thất vọng?]
[Bình luận: Vừa nãy có phải ả thực sự đang mong chờ chuyện gì đó xảy ra không?]
[Bình luận: Mấy người lầu trên đừng nói nữa, tôi tự tưởng tượng ra hình ảnh luôn rồi!]
Nhân viên phục vụ nghe Lâm Phong giải thích xong, tâm trạng càng thêm phức tạp.Thì ra... chỉ là mượn quần áo?Không phải muốn làm gì ả sao?Cảm giác hụt hẫng khó hiểu kia lại dâng lên, nhưng rất nhanh đã bị một loại cảm xúc lo lắng khác thay thế.
"Cậu... cậu mặc đồng phục của tôi đi đến toa số 2... lỡ như bị phát hiện thì..."Ả lí nhí nói.
"Yên tâm, tôi sẽ cẩn thận. Không cần lo cho tôi!"Lâm Phong vỗ vỗ ngực.
Nữ quỷ phục vụ nghe vậy, suýt chút nữa thổ huyết.Ta đang lo cho cậu chắc?
Nhưng trước tình cảnh hiện tại, ả đành phải thỏa hiệp."Tôi... tôi cởi..."Ả cam chịu bắt đầu cởi cúc áo khoác ngoài của bộ đồng phục.
Động tác rất chậm, ngón tay có hơi run rẩy.Bạch Vi nới lỏng bàn tay đang ấn trên vai ả ra, lùi sang một bên, trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng đôi mắt sau gọng kính vàng vẫn luôn nhìn chằm chằm Lâm Phong.Cherry thì sán lại gần Bạch Vi, nhỏ giọng thì thầm:"Bạch Vi tỷ tỷ, chị nói xem có phải chủ nhân thực sự thích đồ đồng phục không? Em có nên đi mua vài bộ không nhỉ?"
Bạch Vi liếc nhìn ả một cái:"Tập trung làm việc đi.""Ồ..."Cherry thè lưỡi.
Nhân viên phục vụ rốt cuộc cũng cởi xong chiếc áo khoác ngoài, để lộ chiếc áo sơ mi màu trắng bên trong.Ả đưa áo khoác đồng phục cho Lâm Phong, cúi gằm mặt, không dám nhìn vào mắt hắn.
"Cảm ơn đã phối hợp."Lâm Phong nhận lấy chiếc áo khoác, rất tự nhiên mặc trùm ra bên ngoài Huyền Âm Pháp Bào.Bộ áo khoác đồng phục nhân viên màu xanh sẫm mặc trên người hắn, vậy mà lại vừa vặn đến bất ngờ.
Hắn chỉnh lại cổ áo, lại chỉnh lại mũ cho ngay ngắn —— chiếc mũ nồi to của nhân viên phục vụ hắn cũng đã lấy luôn rồi."Thế nào?"Lâm Phong xoay người, nhìn về phía Liệp Ưng, còn cố ý xoay một vòng:"Trông có giống nhân viên phục vụ không?"
Liệp Ưng nhìn cái gã "nhân viên phục vụ" đang đứng trước mặt: mặc áo khoác đồng phục, bên hông đeo túi Nhiếp hồn vàng, trên vai vác Khốc Tang Bổng, bên cạnh còn dẫn theo hai con quỷ dị cấp C, khóe miệng giật đến mức sắp chuột rút luôn rồi."Giống... quá giống luôn..."Anh ta nhắm mắt nhắm mũi nói trái lương tâm:"Khí chất này của Lâm tiên sinh... đi làm nhân viên phục vụ thì đúng là phí nhân tài."
"Vậy sao? Tôi cũng thấy thế."Lâm Phong gật đầu hài lòng, nhìn sang Bạch Vi và Cherry:"Được rồi, hai người xuất phát đi. Nhớ kỹ, hẹn gặp ở toa số 5."
"Vâng!"Hai nữ quỷ đáp lời, một trái một phải "dìu" lấy nữ quỷ phục vụ chỉ mặc mỗi áo sơ mi đang run rẩy bần bật, đi về hướng toa số 4.Trước khi đi, Cherry còn ngoái đầu lại ném cho Lâm Phong một cái mị nhãn:"Chủ nhân, lát nữa gặp lại nha~"
Lâm Phong xua tay, nhìn theo bóng lưng họ khuất sau cánh cửa nối các toa.Sau đó, hắn quay sang nhìn Liệp Ưng:"Còn anh thì sao? Theo tôi sang toa số 2, hay là tự mình tìm một chỗ mà trốn?"
Liệp Ưng có chút do dự.Đi theo Lâm Phong... chắc chắn là nguy hiểm, nhưng cũng chắc chắn là rất kích thích, hơn nữa còn có thể quan sát vị đại lão thần bí này ở cự ly gần.Tự mình trốn đi... an toàn thì có an toàn đấy, nhưng cũng bỏ lỡ mất cơ hội kéo gần quan hệ.
"Tôi... tôi đi theo ngài!"Liệp Ưng cắn răng, đưa ra quyết định.
"Được, vậy đi thôi."Lâm Phong gật đầu, dẫn đầu bước về phía toa số 2.Liệp Ưng vội vàng đuổi theo.
Hai người đi qua chỗ nối giữa các toa, đến trước cửa toa số 2.Cửa đang đóng kín, bên trên dán một tờ giấy: "Toa ghế ngồi hạng hai, vào cửa phải có vé".Trước cửa còn có một tên "Cảnh sát tàu" mặc đồng phục đen, bên hông giắt dùi cui đang đứng gác.
Tên cảnh sát tàu vóc dáng cao lớn, sắc mặt xanh đen, đôi mắt tỏa ra ánh sáng xanh lục u ám, đang cảnh giác chằm chằm nhìn Lâm Phong và Liệp Ưng đang đi tới.Khi nhìn thấy bộ đồng phục nhân viên trên người Lâm Phong, ánh mắt của tên cảnh sát tàu hơi dịu đi một chút, nhưng vẫn không hề nhường đường.
"Đứng lại."Cảnh sát tàu lên tiếng, giọng nói trầm đục như tiếng sấm:"Vào toa ghế ngồi hạng hai, cần xuất trình vé xe hạng hai."
Lâm Phong dừng bước, trên mặt nở nụ cười mang tính nghề nghiệp:"Đồng chí à, tôi là nhân viên phục vụ, vào trong để kiểm tra tình hình hành khách một chút thôi."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
