AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 52

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 844

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 13

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 479

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

12 34

Chương 01-50 - Chương 27: Mỹ nữ Viện trưởng

Chương 27: Mỹ nữ Viện trưởng

Chương 27: Mỹ nữ Viện trưởng

<【Gửi tới tất cả mọi người đang theo dõi đến đây, đầu tiên tôi có lời xin lỗi chân thành vì một số lý do, các chương trước đó đã được chỉnh sửa gấp rút nên có thể sẽ có chút sai lệch so với phần tiếp theo. Tuy nhiên, điều này sẽ không gây ảnh hưởng quá lớn.】

【Từ chương này trở đi, chúng ta sẽ bước vào cốt truyện nguyên bản!】

【Tôi đang cố gắng hết sức để chỉnh sửa, mong mọi người lượng thứ!】>

(Đù má , hóa ra mấy cái mà trans đoán mấy chap trc sai bét, ông tác giả đơn thuần là làm sai, ko có dụng ý gì)

...

Không khí ở tầng ba đặc quánh lại như máu đông.

Khi bước lên bậc thang cuối cùng, Lâm Phong cảm nhận rõ rệt một luồng áp lực âm hàn cực mạnh bao trùm xuống. Đó là khí tức vượt xa cấp bậc Dã Quỷ, mang theo sự lạnh lẽo và oán độc tột cùng.

Hành lang rất ngắn, chỉ dài khoảng 5 mét. Cuối hành lang là một cánh cửa gỗ lim đỏ mở đôi, trên cửa treo một tấm biển vàng, tỏa ra ánh sáng u u trong bóng tối:

[Văn Phòng Viện Trưởng]

Phía dưới biển tên còn khắc một dòng khẩu hiệu nhỏ:

"Quản lý khoa học, không ngừng hoàn thiện, cung cấp dịch vụ y tế chất lượng nhất cho bệnh nhân."

Nếu bỏ qua những vân đỏ sẫm như huyết quản đang luồn lách trên tường hành lang kia, thì dòng khẩu hiệu này nghe cũng khá là "tích cực".

"Lâm tiên sinh..." Lôi Chấn hạ thấp giọng, tay siết chặt Xích Câu Hồn: "Nồng độ âm khí bên trong... ít nhất gấp 3 lần so với lũ quỷ dị bên dưới."

Hoàng Cường nuốt nước bọt, chân lại bắt đầu run: "Đại... đại ca... chúng ta thật sự định bắt Viện trưởng sao? Hay là... thấy hời thì rút?"

Tô Tiểu Uyển mặt trắng bệch nhưng cắn môi không nói gì. Trương Mãnh thì nắm chặt con dao phẫu thuật độc xác, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Phong.

[Trung Tâm Livestream] (Số người xem: 42.158 người):

[Bình luận: Tới rồi tới rồi! Trận chiến BOSS cuối!]

[Bình luận: Hắc Bào đại lão cố lên!]

[Viện trưởng ít nhất là quỷ dị cấp C! Khư Ma Sư nhị giai đỉnh phong có cân nổi không?]

[Tôi đặt cửa Hắc Bào đại lão thắng! Đống Quỷ khí của hắn quá biến thái!]

[Mở kèo mở kèo! Cược Hắc Bào đại lão giải quyết Viện trưởng trong 10 phút!]

[Lầu trên coi thường Viện trưởng quá, tôi cược 5 phút!]

Lâm Phong không vội đẩy cửa. Trong lòng bàn tay phải của hắn, hư ảnh Bát Quái Bàn Định Quỷ hiện ra. Âm dương ngư xoay chuyển điên cuồng, kim chỉ nhắm thẳng vào cánh cửa gỗ lim kia.

Màu sắc: Đỏ đậm.Nồng độ: Oán Quỷ sơ kỳ, nhưng độ tinh khiết âm khí cực cao, gần sát 97%!

"Quả nhiên là một gốc xương cứng." Mắt Lâm Phong lại càng sáng hơn: "Oán Quỷ sơ kỳ, độ tinh khiết âm khí 97%."

Hắn xoay người nhìn bốn người: "Các ngươi lùi lại, lùi về phía đầu cầu thang đi."

Lôi Chấn nhíu mày: "Lâm tiên sinh, chúng tôi có thể giúp..."

"Không cần." Lâm Phong lắc đầu, giọng nghiêm túc: "Cấp Oán Quỷ và Dã Quỷ là một sự khác biệt về chất. Các ngươi ở lại đây không những không giúp được gì, mà còn có thể bị dư chấn trận chiến làm bị thương."

Hắn dừng lại một chút rồi bổ sung: "Hơn nữa... ta cần không gian để thi triển."

"Nghe lời Lâm tiên sinh đi." Lôi Chấn hít sâu một hơi, kéo Tô Tiểu Uyển lùi lại. Hoàng Cường như được đại xá, vội vàng chạy biến ra sau. Trương Mãnh do dự một chút rồi cũng lùi về đầu cầu thang —— anh ta tuy có dao phẫu thuật độc xác trong tay, nhưng đối mặt với Oán Quỷ, con dao này chẳng khác gì đồ chơi.

Bốn người lùi đến khoảng cách an toàn, căng thẳng nhìn Lâm Phong. Lâm Phong xoay người đối mặt với cánh cửa gỗ lim. Hắn không đẩy cửa ngay, mà từ trong Nhẫn Nạp Âm lấy ra mười sợi Xích Câu Hồn.

Mười sợi xích đen kịt lơ lửng quanh người hắn, như có sinh mạng mà chậm rãi lượn lờ. Tiếp đó, hắn cầm chắc Bát Quái Bàn Định Quỷ trong lòng bàn tay trái, âm dương ngư xoay chuyển tỏa ra khí tức cổ xưa trầm mặc. Cuối cùng, hắn tháo Chuông Trấn Hồn bên hông đeo vào cổ tay phải.

"Có bấy nhiêu pháp khí pháp bảo... chắc là đủ rồi."

Lâm Phong lẩm bẩm, rồi vung chân ——

"Rầm!"

Cánh cửa gỗ lim bị đá văng ra! Cảnh tượng bên trong đập vào mắt.

Văn phòng rất lớn, khoảng chừng 50 mét vuông. Trang trí theo kiểu xa hoa cổ điển: tủ sách gỗ thịt, sofa da thật, bàn làm việc bằng gỗ lim, trên tường treo vài bức tranh sơn dầu —— nhưng nội dung tranh lại là các sơ đồ giải phẫu cơ thể người với màu sắc âm sâm.

Sau bàn làm việc là một người phụ nữ ngồi đó. Cô ta trông khoảng chừng 30 tuổi, mặc một chiếc áo blouse trắng, bên trong là bộ váy liền thân màu đen ôm sát người. Tóc dài búi cao, để lộ một đoạn cổ trắng ngần. Trên mặt đeo kính gọng vàng, đôi mắt sau lớp kính dài và sắc sảo.

Nếu không phải quanh thân cô ta là luồng âm khí đen kịt gần như ngưng tụ thành thực thể, cùng với một tiêu bản trái tim người vẫn còn đang đập nhè nhẹ trên bàn làm việc... thì cô ta trông chẳng khác gì một nữ bác sĩ lạnh lùng đầy khí chất.

"Ồ? Bác sĩ mới tới?" Nữ Viện trưởng ngẩng đầu, đẩy nhẹ gọng kính, giọng nói thanh lãnh mang theo chút lười biếng: "Muộn thế này còn tới báo cáo công việc? Thật là tận tâm quá nhỉ."

Ánh mắt cô ta quét qua thẻ tên [Bác Sĩ] trước ngực Lâm Phong, rồi nhìn mười sợi Xích Câu Hồn đang lơ lửng quanh hắn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý:

"Có điều... mang theo nhiều 'dụng cụ y tế' như vậy tới gặp ta, chẳng lẽ là quá căng thẳng sao?"

Lâm Phong bước vào văn phòng, tay sau lưng đóng cửa lại.

"Cạch." Chốt cửa tự động khóa lại.

"Không phải báo cáo công việc." Lâm Phong nhìn thẳng nữ Viện trưởng, giọng bình thản: "Ta tới mời cô... đổi nơi làm việc."

Nữ Viện trưởng ngẩn ra, sau đó bật cười: "Đổi nơi làm việc? Đi đâu?"

"Một nơi... thích hợp với cô hơn."

Lâm Phong vừa nói vừa vung tay phải —— ba sợi Xích Câu Hồn như độc xà xuất động, lao thẳng về phía nữ Viện trưởng từ ba hướng! Tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh!

"Hừ." Nữ Viện trưởng khẽ cười một tiếng, thậm chí không buồn đứng dậy. Cô ta chỉ giơ tay phải lên, ngón trỏ khẽ búng nhẹ vào hư không ——

"Oanh!"

Một lá chắn âm khí đen kịt lập tức triển khai! Ba sợi Xích Câu Hồn đâm vào lá chắn phát ra tiếng kim loại va chạm "keng keng", lửa xẹt tứ tung nhưng không thể tiến thêm dù chỉ một phân!

Lâm Phong nhíu mày, lắc cổ tay thu xích về. Nữ Viện trưởng vẫn ngồi đó, ngón trỏ tay phải gõ nhẹ lên mặt bàn, khóe miệng nhếch lên:

"Quỷ khí cấp D? Chế tác cũng khá đấy, tiếc là..."

Cô ta giơ tay trái lên, năm ngón tay khẽ bóp mạnh.

"Rắc!"

Một sợi Xích Câu Hồn đang lơ lửng bên cạnh Lâm Phong đột nhiên vỡ vụn từng đoạn mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào! Những mảnh xích đen rơi lả tả trên đất, ngay lập tức hóa thành khói đen tan biến.

Đồng tử Lâm Phong co rụt lại. Đây chính là thực lực của cấp Oán Quỷ? Cách không vỡ nát pháp khí!

[Trung Tâm Livestream] (Số người xem: 47.821 người):

[Bình luận: Đù! Cách không bóp nát Quỷ khí?!]

[Bình luận: Đây chính là thực lực của quỷ dị cấp C sao? Quá khủng khiếp!]

[Bình luận: Xích Câu Hồn của Hắc Bào đại lão bị hạ trong một nốt nhạc!]

[Bình luận: Đánh đấm gì nữa? Áp chế cấp độ rồi!]

Bên ngoài văn phòng, bốn người đứng ở đầu cầu thang mặt đều biến sắc. Lôi Chấn siết chặt xích định xông lên: "Lâm tiên sinh gặp nguy hiểm rồi!"

"Đừng đi!" Trương Mãnh giữ chặt anh ta lại, vẻ mặt nghiêm trọng: "Bây giờ xông lên chỉ thêm vướng chân thôi! Trận chiến cấp Oán Quỷ, chúng ta ngay cả dư chấn cũng không chịu nổi đâu!"

Anh ta nhìn vào bên trong văn phòng, ánh mắt phức tạp: "Chỉ có thể tin tưởng Lâm tiên sinh thôi..."

Bên trong văn phòng. Lâm Phong nhìn những mảnh xích vỡ tan biến dưới đất, im lặng trong hai giây. Sau đó, hắn ngẩng đầu nhìn nữ Viện trưởng:

"Hư hại công vật, phải bồi thường đấy."

Nữ Viện trưởng ngẩn ra, rồi bật cười thành tiếng: "Thú vị. Chết đến nơi rồi còn lo chuyện bồi thường?"

Cô ta đứng dậy, vạt áo blouse trắng khẽ đung đưa, từng bước đi về phía Lâm Phong:

"Ngươi biết không? Ta thích nhất là những thanh niên tràn đầy sức sống như ngươi..." Cô ta đưa tay phải ra, ngón tay thon dài trắng trẻo nhưng móng tay lại đen kịt như mực: "Linh hồn của ngươi... chắc chắn là rất dai và ngon đấy."

Dứt lời, bóng dáng cô ta đột ngột biến mất! Khi xuất hiện lại đã ở ngay sau lưng Lâm Phong! Móng tay đen kịt đâm thẳng về phía tâm mạch của Lâm Phong!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!