About the Time When I Lied to My Tsundere Childhood Friend That “I Got a Girlfriend”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19530

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14190

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2384

Web Novel - Chương 07

“Taiyo! Cậu mặc cái này hợp quá! Nhìn cái hình in ở giữa này! Dễ thương chết đi mất!”

“Ừm, đúng vậy nhỉ.”

Tôi quan sát cô ấy như cách ba mẹ nhìn đứa con của mình, khi Yuzuki đang lựa đồ cho tôi với đôi mắt lấp lánh.

Chắc người ta thường gọi mắt này là mắt kẹo nhỉ.

Nhưng mà....cảm giác bộ đồ này...hơi thời thượng quá thì phải…

“Vậy thì tớ sẽ mua bộ này, coi như là quà tặng cậu.”

“Không, không, để tớ tự mua bộ này!”

Tôi đang thầm nghĩ. Vâng, tiền thì tôi chẳng có bao nhiêu cả. Song tôi cũng chưa túng thiếu đến mức sắm không nổi một bộ quần áo.

“Không, không, cái này tớ muốn mua tặng Taiyo cơ.”

Nói rồi Yuzuki lấy luôn một bộ kế bên cạnh.

“Cùng bộ luôn à?”

“Không, cái này khác mà. Nhìn nè, màu khác với màu của Taiyo đó.”

Cái, cái này....áo cặp mà phải không nhỉ!!?

“Này, Yuzuki, chúng ta mặc áo cặp thế này, cậu thấy ổn chứ?”

“Không sao đâu, với cả tớ mua mấy bộ này để mặc ở nhà mà.”

Ồ, cô ấy nói cũng phải. Đúng là mấy bộ này không phải mặc để đi chơi thật. 

Cơ mà nghĩ về lúc mặc chúng ở nhà và thả thính nhau, cũng đủ để khiến tôi mỉm cười toe toét.

“Ok, mua chúng đê! Mua về rồi tặng cho nhau luôn!”

“Ơ, cậu ăn trúng thứ gì à?...Sao tự nhiên lại phấn khích thế?”

Sau đó Yuzuki và tôi ra quầy thu ngân để tính sổ...à nhầm, tính tiền.

============================================================

Đã fix lại xưng hô để hợp mạch truyện. Nếu chưa quen thì mọi người đọc lại từ đầu tới đây để quen cách xưng hô nhé.