4 • Bé gái đang đi dạo thì dính đạn lạc
Vậy thì, tôi phải làm gì kể từ giờ? Tôi nên tuân theo câu chuyện gốc hay thay đổi nó?
Nếu là vế đầu, thì tôi không thực sự phải làm bất cứ điều gì, thậm chí có thể bỏ chạy khỏi đây. Nhưng thành thật mà nói, tôi không muốn, chứ không phải vì bất kỳ lý do cá nhân nào.
Còn đối với vế sau... để mà nói thì, nó là một chiếc hộp pandora. Nói thẳng ra, có quá nhiều thứ cần phải bận tâm. Một tương lai vô định đầy biến số.
Đối với người chơi mới, câu chuyện chính của Blue Archive vốn đã giống như đi chân trần trên dây thép. Bố ai mà biết được game sẽ dính Bad Ending chỉ vì không liếm chân học sinh hay không cướp ngân hàng chứ?
…có nghĩa là nếu tôi chọn đi theo con đường thay đổi câu chuyện, tôi hoàn toàn không cách nào biết được các biến số phát sinh.
Và chuyện sau đó là vấn đề lớn nhất...
Chính xác thì tôi đang ở đâu? Đây là mốc thời gian nào?
Thế giới của Blue Archive ít nhất đã lặp lại một lần. Điều đó thường được suy đoán giữa các người chơi với nhau.
Thành thực, có thừa chi tiết dẫn tới suy đoán này, chưa kể đến những lời trêu chọc nhỏ từ phía nhà phát hành chính thức.
…vậy thì, thế giới tôi đang ở ngay bây giờ - có phải là dòng thời gian của cốt truyện chính không? Hay là một trong những vòng lặp? Hoặc... ở một vũ trụ hoàn toàn khác?
Giả sử—giả sử thế giới này không phải là câu chuyện chính, thì có lẽ điều tôi có thể làm là rất ít. Hơn tất thảy, tôi không có đủ thông tin.
Về mặt kỹ thuật, có cách để kiểm tra xem đây là dòng thời gian nào. Nhưng tôi sẽ không biết được cho đến mười ba, mười bốn năm kể từ hiện tại - khi Sensei đến Kivotos, và chủ tịch hội học sinh liên bang GSC hoặc biến mất hoặc không.
Dù thế, đó cũng chưa phải là sự đảm bảo chắc chắn. Và ngay cả khi dự đoán của tôi là đúng, nó vẫn không phải manh mối để xác nhận rằng đây là dòng thời gian chính.
Thực sự... cố gắng thay đổi câu chuyện gốc trong điều kiện thông tin còn thiếu sót là quá rủi ro...
"Uuuuugh...!"
Tôi phải làm cái quái gì đây!? Sao còn chưa làm gì mà đã muốn nản rồi!?
"Mình có nên ngậm bồ hòn làm ngọt không...? Cơ mà thế thì... không được, nó lại... Gaaaah! Dẹp hết đi!"
Đủ lắm rồi! Chẳng có gì dám chắc mọi chuyện sẽ diễn ra theo câu chuyện gốc cả! Nếu đã như vậy thì chẳng thà thay bà nó bối cảnh game đi cho rồi!
Dẫu có vô nghĩa, thì đó cũng không phải lý do để không làm gì cả. Vanitas vanitatum. Rốt cuộc, tinh thần của phù phiếm mới là vấn đề.
"Chống mắt lên mà xem, Nexon...!"
Và như vậy, tôi quyết định - tôi sẽ thay đổi câu chuyện gốc. Thứ tự cần ưu tiên trước nhất là...
"Hãy chấm dứt cuộc nội chiến!"
•
Chấm dứt cuộc nội chiến. Cách thức chắc chắn nhất để đối phó với dì Bea - là đảm bảo rằng Arius thậm chí không bao giờ dính dáng tới cốt truyện gốc.
Nhưng chỉ vậy thôi sẽ không thay đổi được gì nhiều. Bởi một khi dì Bea đã để mắt đến cơ sở này, ả ta nhất định sẽ bằng mọi cách giành lấy Arius cho riêng mình. Mẹ kiếp.
Thành thật mà nói, không có cách nào để ngăn chặn nó hoàn toàn. Trong cơ thể chưa tròn ba tuổi này, tôi thực sự chẳng thể làm gì được.
Hoặc thậm chí ba, bốn năm sau, tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ trong thời gian cuộc nội chiến diễn ra... ưm, giờ sao? Tính cách mấy cũng thấy tôi không có đủ thời gian.
Mà từ đầu dì Bea đã chấm dứt cuộc nội chiến bằng cách nào? Thả một đống kaiju ra và tặng cho mấy kẻ cực đoan con thằn lằn biết bắn kamehameha làm quà gặp mặt à? Hay đứng sau cung cấp tài nguyên bằng nguồn lực của Gematria?
Biết được tính cách của ả ta từ trò chơi, tôi dám cược tất tay vào vế sau.
Nếu đúng là vậy, thì nguồn cung... có lẽ là phạm trù xa vời nhất mà tôi có thể giải quyết trên thực tế. Dự trữ tài nguyên bên trong Arius trước, sau đó phân phát trong cuộc nội chiến...
"Ừ, đúng, điều đó có lẽ sẽ không hiệu quả."
Từ những cá nhân tôi đã giao tiếp cho đến nay, tỷ lệ cực đoan và ôn hòa cho cảm giác khoảng năm mươi năm mươi, có lẽ bên ôn hòa sẽ ít hơn vài người trong con số ước lượng này.
Nếu có thể đảm bảo nguồn cung cấp thì ừ, chắc chắn chiến tranh sẽ kết thúc nhanh hơn. Nhưng không có gì đảm bảo rằng nó sẽ kết thúc trước khi dì Bea nhúng tay vào.
Và nếu ả ta phát hiện ra, tình thế sẽ đảo ngược. Sau đó, mọi thứ sẽ lại diễn ra như câu chuyện gốc.
"Nếu là vậy... mình thực sự cần phải tìm cách ngăn chặn trước khi nó bắt đầu."
Có lẽ bằng cách thông báo cho Trinity vị trí của Arius...?
…không, tôi muốn tránh cách này nếu có thể. Nó sẽ chỉ làm cho sự oán giận của học sinh Arius đối với Trinity trở nên tồi tệ hơn. Thành thực, nó gần như chắc chắn sẽ là như vậy.
"Hừm...?"
Chuyện này khó hơn tôi nghĩ.
Ngay sau đó, có tiếng gõ cửa.
"Đến giờ ăn tối rồi~"
"A, đến ngay!"
Ngồi suy nghĩ thôi mà thời gian trôi nhanh quá. Chắc hôm nay dừng ở đây vậy.
Đúng là cuộc nội chiến không còn xa, nhưng tôi vẫn còn tới ba bốn năm để suy xét. Tôi sẽ nghĩ tiếp đối sách sau.
"…Suou-chan?"
"Con-con đến ngay đây ạ!"
•
Sau bữa cơm tối, tôi trở về phòng để một mình suy nghĩ.
…nghĩ lại thì, có thể phân phát bữa ăn đàng hoàng cho trẻ em mà không phải lo lắng về nguồn cung có lẽ là một sự xa xỉ trong ngôi trường này.
Rốt cuộc, thành viên của biệt đội Arius đều từng là trẻ em đầu đường xó chợ.
Tất nhiên, một phần là vì dạ dày nhỏ bé của cơ thể ba tuổi này.
"Cơ mà nó vẫn..."
Tôi với lấy cuốn sổ tay từ cái kệ gần đó xuống.
Một cuốn sổ tay thiết kế đơn giản không có dòng ngoài để ghi tên chủ mà tôi được đưa cho để vẽ nguệch ngoạc lúc tròn một tuổi.
Lật qua các trang, sẽ tìm thấy các mốc thời gian, thông tin, bản đồ và tất cả các loại chi tiết về Blue Archive - thứ vật phẩm nguy hiểm nhất trên thế giới này.
Tôi đã viết mọi thứ ra để đảm bảo tính toàn vẹn của thông tin về câu chuyện gốc.
Đối với bản đồ, tôi vẽ chúng dựa trên hình minh họa của các trường được hiển thị trên giao diện trò chơi, vì vậy mà chúng có thể không chính xác cho lắm.
"Nếu cái này bị phát hiện, mình coi như xong..."
Đây có phải là cảm giác của "Đức chúa trời của thế giới mới" với quyển Death Note trong tay không?
Tôi không nhớ chi tiết cách làm cuốn sổ tay tự cháy trong hộc bàn, nhưng có lẽ tôi nên thử làm sau...
Vâng, nhắc lại đau, bây giờ tôi không thể làm gì nhiều. Tôi chỉ có thể truy cập vào một lượng nhỏ chất nổ mà tôi "xin vắng mặt” được.
"Kệ đi!"
Với một động tác thuần thục, tôi bước vào nhà tắm trong phòng và khóa chặt cửa.
…không phải tôi định đi tiểu đâu đấy nhá!?
"Xoạch—"
Tôi mở cửa sổ phòng tắm và lẻn ra ngoài.
Tầm giờ này, một đứa trẻ ba tuổi như tôi đáng lẽ phải đắp chăn đi ngủ. Cho nên sẽ không ai đến phòng tìm tôi cả.
Sổ tay trong tay, tôi đi về phía tòa nhà trường chi nhánh Arius.
"Đi làm công tác tình báo thôi!!"
Tôi vỗ má lấy can đảm - và rồi,
"Ứm—!!?"
Không biết do ẩu đả hay có ai tập bắn gần đó, mà một viên đạn lạc bay trúng đầu khiến tôi nằm thẳng cẳng tại chỗ.
"…haaa."
Ôm lấy cái đầu nhoi nhói của mình, tôi buộc mình đứng dậy và tiếp tục bước đi.
Đây là một thế giới mà một bé gái ba tuổi chạy nhảy nô đùa ăn vài viên đạn lạc là chuyện cơm bữa. Triều đình tắc trách, an sinh tệ hại, quả là một nơi tồi tệ để an cư -
Cơ mà nhiêu đó là không đủ để ngăn bé lại!!
•
Ghi chú của trans eng:
Một số bạn có thể đã đoán ra, nhưng Suou-chan không biết về vol final.
Về thời gian, có cảm giác như cô ấy đã chết và được đầu thai vào khoảng cuối năm 2022 đến tháng 1 năm 2023. Tôi dự định sẽ thêm các mô tả để làm cho điều này rõ ràng hơn sau này, cơ mà hiện tại tôi muốn nêu rõ nó ở đây.
Chớ lo lắng — tôi đã tự mình đọc toàn bộ cốt truyện game trước khi dịch này.
Vann: t cũng thế
Vann: ai từng đọc truyện của kankan-sensei do cá cảnh dịch chắc đều biết vụ này Facebook Vann: General Student Council - các trường là quốc gia, còn GSC là liên hợp quốc Vann: "Vanitas vanitatum et omnia vanitas” - ‘Sự phù phiếm của sự phù phiếm và mọi sự phù phiếm’ hay ‘mọi thứ đều phù phiếm, vô nghĩa’. Giáo lý cực đoan của Arius sau khi Beatrice tới Vann: tên nhà phát hành game Blue Archive