93 Years Until the Rescue Ship Arrives

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

11 41

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

(Đang ra)

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

Zeom

Cách dịch của mình khá khác so với các bạn đã dịch, nên có thể các bạn đã đọc rồi đọc bản này sẽ thấy lạ lạ, nhưng dù sao cũng mong mn ủng hộ.

18 88

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

33 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

31 111

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

73 942

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

590 18012

Chương 2: Chạm trán kẻ không tên - Chap 12 - Chạm Trán

Chap 12 - Chạm Trán

Tôi cứ đi rồi lại đi,

Đi mãi không ngừng.

Thân thể đã kiệt sức từ lâu, những bước chân của tôi giờ đây lảo đảo vô cùng.

"Tiến sĩ, có một hang động nhỏ trong bán kính 500 mét phía trước, không phát hiện thấy dấu hiệu của sự sống."

Tôi đặt niềm tin vào chức năng dò tìm của Amy. Tâm trí tôi chẳng còn tí sức lực nào để có thể suy nghĩ thêm bất cứ điều gì.

Nếu hôm nay tôi gục ngã ở đây, tôi cũng chẳng biết mình sẽ nằm la liệt bao nhiêu ngày nữa. Ít nhất thì tôi cũng phải tìm được một cái hốc nào đó để trốn...

"Tiến sĩ, đây không phải là cái hang. Tiến sĩ, nơi này, quá trình xử lý của tôi vẫn-"

Chân tôi hết sức để lết nữa rồi.

Cổ chân thì đau buốt, đầu thì như muốn nổ tung cả ra.

"Tiến sĩ? Bởi vì tôi đã bị tách khỏi phần thân, nên quá trình xử lý của tôi-"

Thế là tôi cứ thế chui tọt vào cái nơi đầu tiên đập vào mắt mình. Tôi chẳng còn đọng lại chút tàn lực nào để làm gì khác.

"Oẹ— Khục..."

Cơn chóng mặt và cảm giác buồn nôn ập đến cùng một lúc. Nôn thốc nôn tháo toàn bộ mớ bòng bong trong dạ dày ra mà vẫn chưa đủ; tôi hộc ra cả dịch vị dạ dày đắng ngắt.

"Khụ khụ— Hộc—"

Ấy vậy mà tôi lại vác được cái xác mình về phía trước, dù đang trong cái thảm trạng này.

Hướng sâu vào bên trong,

tìm đến một góc khuất để giấu đi cái thân xác này, dẫu chỉ là tạm bợ...

"Tiến sĩ, có thứ gì đó-"

Nhưng ánh mắt tôi lại vô thức bị hút về phía một đốm sáng nhỏ le lói bên trong hang.

Hệt như một con thiêu thân lao đầu vào bóng đèn.

Cơ thể rã rời của tôi thèm khát hơi ấm và nước đến điên dại.

"..."

Tôi không còn nghe thấy giọng nói của Amy nữa.

Tôi chỉ biết,

bò trườn trên mặt đất, lê lết thân mình sâu vào trong hang.

Trong tầm nhìn nhòe nhoẹt của tôi, một cái bóng khá lớn chập chờn hiện ra.

Amy lầm bầm điều gì đó,

nhưng tôi không tài nào tập trung nổi vào những lời cô nói,

chỉ biết trừng mắt cảnh giác cao độ vào khuôn mặt mờ ảo của cái thực thể vô danh kia.

"Hộc, hự..."

Tôi chật vật tảng lờ đi ánh nhìn của kẻ đó và lết sâu hơn vào hang.

Và rồi,

Tôi vớ lấy một hòn đá to nằm lăn lóc gần đó và trừng trừng nhìn nó.

"N-Nếu mày định lao vào tao, thì nhào vô..."

Những con thú yếu ớt, thân cô thế cô và chẳng có gì trong tay bao giờ cũng nhạy cảm và hung hăng hơn.

Đặc biệt là đối với một con thú nhỏ bé, kiệt sức và đầy rẫy thương tích như tôi,

nó chẳng có lựa chọn nào khác ngoài việc gầm gừ và nhe nanh múa vuốt với mọi thứ lọt vào tầm mắt.

"Hộc, khục..."

Cứ như thế,

với hòn đá siết chặt trong tay,

"Khụ... Ưm..."

Ý thức của tôi lịm dần đi.

Tôi nghĩ đó thực sự là giới hạn cuối cùng của mình rồi.

Lộp bộp- Lộp bộp.

Tiếng mưa rơi rả rích.

Lích chích- Lích chích-

Tiếng chim hót râm ran từ xung quanh hang.

Hòa lẫn giữa những âm thanh ấy, cơn đau bắt đầu chầm chậm kéo đến.

Thậm chí ngay cả trước khi tôi kịp lấy lại nhận thức, cơ thể này đã gào thét trong đau đớn. Nhờ đó, tôi chẳng có lựa chọn nào khác ngoài việc bị đánh thức bởi chính tiếng gào thét man rợ xé toạc từ cái cổ họng đã khản đặc của mình.

"Áaaaaa! Khục...!"

Tách-

Những âm thanh nhỏ bé vốn đang vang vọng êm đềm quanh tôi giờ đây đã im bặt.

Thứ duy nhất còn lại những tiếng la hét gầm vang của tôi dội lại bên trong hang.

Toàn bộ cơ thể tôi mất kiểm soát mà co giật liên hồi,

và những cơn đau mà tôi đã cố kìm nén từ trước đến nay đồng loạt ập đến như thác lũ.

Thà cứ thế ngất lịm đi lần nữa có khi lại dễ chịu hơn,

nhưng tâm trí tôi từ chối điều đó, thúc ép tôi phải mở mắt ra nhìn quanh.

Dẫu cho hai hốc mắt đã nhòe bởi nước mắt trào ra từ cơn đau thấu trời ấy, đôi mắt tôi vẫn đảo điên đảo lại thay cho cái đầu không chịu nghe lời.

Tôi nhớ mang máng một vài chuyện.

Rõ ràng là tôi đang tìm một chỗ chui rúc sau khi trốn thoát khỏi bầy tiên cá,

và rồi, trong tình trạng sức tàn lực kiệt, tôi đã lết vào đây...

"Tiến sĩ."

Ôi, lạy chúa.

Tôi không biết làm sao mà cái giọng nói đó lại nghe êm tai đến vậy.

"Xin ngài hãy bình tĩnh. Tôi đang rất lo ngại cho tình trạng sức khỏe của ngài."

Ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng nói quen thuộc đó, sự căng cứng trong cơ thể tôi dịu đi đôi chút.

"Amy...? Cô đang ở đâu?"

"Tôi đang ở bên trái ngài, thưa Tiến sĩ, nhưng cổ của ngài hiện đang bị cố định, nên ngài không thể nhìn thấy tôi."

Đúng như cô nói, cơ thể tôi đang bị một thứ gì đó giống như nẹp nẹp chặt lại.

Tôi khó nhọc lắm mới nhấc đầu lên được một chút để liếc nhìn cơ thể mình, và thấy tay chân tôi đã được nắn thẳng và băng chặt vào những tấm ván phẳng.

"Tất cả đống này là sao...?"

"Ngài đã được sơ cứu."

"Ai làm...?"

Amy không trả lời câu hỏi của tôi ngay lập tức.

Thay vào đó, cô chỉ liệt kê lại vài thông tin mà cô quan sát được, theo một trình tự máy móc.

"Đó là một dạng sống ngoài hành tinh, chiều cao 189cm. Nó đã sơ cứu cho ngài, thưa Tiến sĩ. Nó đã rời khỏi hang lúc này."

"Cái gì?"

Cơ thể tôi vẫn chưa phục hồi được bao nhiêu sinh lực,

nhưng tôi vẫn ráng sức gượng dậy.

Những thanh nẹp và một thứ kỳ lạ...

Là ống tiêm chăng...? Tôi giật phăng nó ra.

Có gì đó không ổn. Cảm giác như có thứ gì đó đã cắm vào người tôi hệt như truyền nước biển. Khoảng một nửa lượng chất lỏng bên trong nó đã được bơm vào cơ thể tôi.

Chẳng có cách nào để lý giải việc một vật dụng giống ống tiêm lại có thể tồn tại trên cái hành tinh này.

Tuy nhiên, cái sự thật rằng nó đã tiêm một loại chất lỏng nào đó vào người tôi là không thể chối cãi.

"Mẹ kiếp... Cái quái gì đây? Amy, cái thằng khốn đó đã bơm thứ gì vào người tôi...!"

"Tôi không thể xác định được thành phần của nó, nhưng có vẻ như nó đã hỗ trợ cho quá trình hồi phục của ngài, thưa Tiến sĩ."

Chưa dừng lại ở đó.

Bên trong hang, những dụng cụ trông như thể được chuẩn bị riêng cho tôi được bày biện sẵn.

Nổi bật trong số đó là một thứ nhựa cây màu xanh lục đựng trong một cái bát đẽo từ gỗ.

"Được rồi, sao cũng được. Ít nhất thì tôi vẫn còn sống... Amy, tôi uống cái này được không?"

"Đó có vẻ là nhựa tiết ra từ quả của một loài cây bản địa quanh khu vực hang động này. Tiêu thụ quá mức có thể gây đau bụng-"

Giờ đếch phải lúc bận tâm đến chuyện đau bụng. Tôi cần phải uống một thứ gì đó, bất cứ thứ gì cũng được.

Ực- Ực-

Miễn là có thứ chất lỏng trôi tuột qua cổ họng, thì gì cũng được sất.

"Phù... Haaah..."

Tôi cảm nhận được sự sống đang rần rần chảy lại từ bên trong. Sinh khí dần dần lấp đầy cái cơ thể rệu rã này.

Dĩ nhiên, những cơn đau vẫn hiện hữu rõ mồn một, nhưng cơ thể tôi chẳng màng bận tâm đến dăm ba thứ đó nữa.

Thực ra, tình trạng của tôi lại tốt lên một cách đáng ngạc nhiên.

Sau khi phải chịu dày vò trong đau đớn và cơn buồn dài đằng đẵng vừa rồi

thể xác và tâm trí tôi đang dần trở nên tỉnh táo hơn.

"Được rồi, tốt... Vậy đống này rốt cuộc là sao?"

Những vật dụng được bày biện bên trong hang vô cùng xa lạ, nhưng lại mang một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.

Trong số đó, có một thứ thực sự quái dị.

Một chiếc que nhỏ được đặt gần giữa hang liên tục phát ra một luồng ánh sáng khá mờ nhạt. Trông hệt như đang nhìn một ngọn đuốc vậy.

"Thứ này là..."

Nhưng nó khác. Một chiếc que có cấu tạo kỳ lạ mà tôi có thể khẳng định chắc nịch rằng không thể nào kiếm được ở một hành tinh vẫn còn đang trong thời kỳ săn bắt hái lượm thế này.

"Thứ này rốt cuộc là gì...?"

Nó là kim loại. Chắc chắn là kim loại.

Nó được chạm trổ một cách vô cùng tinh xảo, với một viên đá phát sáng gắn trên đỉnh.

"Đó là một hợp kim có thành phần chủ yếu là Tellurium. Vật chất phát sáng ở phần đỉnh vẫn chưa có trong cơ sở dữ liệu của tôi. Cần phải tiến hành phân tích."

"...Vậy sao?"

Tôi vớ lấy cái vật thể khó hiểu đó và dùng nó như một cây gậy chống để nâng cơ thể dậy.

Sau đó, tôi lại buộc chặt cái đầu của Amy vào thắt lưng,

và đưa mắt đảo quanh bên trong hang xem còn thứ gì có thể cuỗm đi được không.

"Tiến sĩ, việc di chuyển lúc này vẫn còn quá sức với ngài. Tôi khuyến nghị ngài nên nghỉ ngơi thêm."

"Không. Tôi không thể nán lại đây thêm được nữa. Lỡ đâu nó quay lại và lại dở chứng như đám tiên cá kia thì sao."

Vừa mới thoát khỏi tay bầy tiên cá, tôi đã trở nên cảnh giác tột độ với việc bị giam cầm ở một nơi không phải là vùng an toàn của mình.

Bất kể tôi có nhận được bao nhiêu đặc ân ở cái chốn này đi chăng nữa,

tôi vẫn phải chuồn khỏi đây trước khi có biến.

"Chỉ có một con thôi à?"

"Vâng."

"Nó rời khỏi cái hang này lúc nào?"

"30 phút trước."

Cơ mặt tôi tự động nhăn rúm lại theo từng nhịp bước khi những cơn đau và sự mệt mỏi khó chịu cuộn trào,

nhưng tôi nghĩ nó vẫn nằm trong ngưỡng chịu đựng được, theo cách riêng của nó.

Thứ nhựa cây màu xanh lục mà tôi nốc ban nãy xem ra chứa một lượng dinh dưỡng đáng nể.

"Được rồi, đi thôi..."

Tôi lê bước ra khỏi hang trong một bộ dạng rách nát đến thảm hại.

Nửa thân trên trần truồng,

quần lót và quần dài rách bươm xơ mướp,

và mái tóc bù xù rũ rượi bay trong gió.

"Làm sao để quay lại đó đây? Cái hang mà chúng ta từng ở trước kia ấy..."

"Tôi đã ghi nhớ tọa độ rồi."

"Tuyệt lắm. Cảm ơn nhé."

Mặt trời đang treo lơ lửng trên đỉnh đầu.

Vẫn còn là ban ngày.

"Cái lũ mà chúng ta gặp lần trước... cái lũ khốn kiếp đi săn theo bầy ấy... cứ cẩn thận với bọn chúng là được. Nhớ báo cho tôi biết nếu cô dò ra được thứ gì bất thường nhé."

"Tiến sĩ, khi không có phần thân vật lý, chức năng dò tìm không thể hoạt động hết công suất được."

"Biết rồi. Vậy thì tôi sẽ phải tự mình né chúng ra thôi."

Ban ngày hay ban đêm thì cũng nguy hiểm như nhau cả thôi, nên chẳng có lý do gì đặc biệt để phải dừng bước.

Ưu tiên hàng đầu lúc này là phải lo kiếm thức ăn và chỗ trú ẩn, đồng thời phải tránh né ánh mắt của những sinh vật khác.

Thế nhưng,

chúng tôi đi chưa được bao xa thì buộc phải khựng lại.

Lớp da của một loài động vật vô danh trùm kín mít một thân hình đồ sộ.

Cái “thứ” đó, nó khoác lớp da ngoài như một chiếc áo choàng trùm đầu,

"!"

Đôi mắt trống rổng của nó nhìn chằm chằm vào tôi và Amy đang chết chân lúc này.

Không, tôi không chắc dùng từ đó có đúng không nữa.

Nó đeo một chiếc mặt nạ. Hai hốc mắt dài ngoẵng được khoét trên chiếc mặt nạ xa lạ ấy.

Nó mất cân đối đến cực điểm. Ai nhìn vào cũng thừa biết rằng thứ này chắc chắn đếch phảicon người.

Nhưng điều quan trọng nhất là,

tôi lại cảm thấy một sự đồng điệu đến ngỡ ngàng với cái thực thể đó.

Một chiếc móng vuốt màu tím nhạt và đôi chân thô kệch lòi ra từ dưới bộ trang phục bằng da mà nó đang mặc.

Nếu chỉ xét riêng điểm đó, rõ ràng chúng tôi chỉ là những sinh vật ngoài hành tinh trong mắt nhau. Những giống loài với cấu trúc cơ thể khác biệt, không tài nào hiểu nổi nhau.

Nhưng có một điểm chung.

Chúng tôi đều là giống đực.

Tôi, và nó,

hai cá thể đực cứ thế trân trối nhìn nhau mà chẳng thốt lên lời nào.

Vài phút nữa cứ thế trôi qua,

và vào khoảng thời gian tôi nhận ra nó không phải là một mối đe dọa ngay cả khi không cần giao tiếp,

"..."

nó cẩn thận rút chiếc móng vuốt bên phải ra và chỉ lên trên.

Tôi ngẩng đầu lên và nhìn thấy bầu trời chói lòa.

Nhưng có thứ gì đó đang lao vút xuống dưới ánh mặt trời. Ban đầu tôi còn tưởng đó là một thiên thạch hay thứ gì đó đại loại vậy...

"Ha ha, cái con mẹ gì vậy trời."

Một thứ mà tôi chưa từng chạm trán trước đây,

Tôi nhận ra đó là con tàu vũ trụ của một nền văn minh vô danh.

Chương 2: END

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!