1LDK, Soshite 2 JK.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

42 1802

I Teach Self-Defense

(Hoàn thành)

I Teach Self-Defense

Ờ… thì, cũng đúng nhỉ?”

217 145

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

(Đang ra)

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Toi Yuki

Câu chuyện về màn lật ngược tình thế trong sự nghiệp lồng tiếng của Kanae bắt đầu từ chính chương trình radio ấy.

2 5

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

(Đang ra)

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

Rina

bản gốc được đăng trên https://ncode.syosetu.com/n0063lr/. mọi người muốn đọc bản nhật gốc thì lên trên này nhé.

20 66

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

(Đang ra)

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

Cherry Blossom Latte

"Kẻ nào dám phản đối chính sách của ta, ta sẽ dùng búa Doom Breaker đập nát đầu kẻ đó".

7 9

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

17 16

Tập 03 Mùa hạ bắt đầu. Hai người họ chắc sẽ trưởng thành hơn một chút. - Chương 17 Người thân và Tôi

Chương 17 Người thân và Tôi

Vừa bước ra khỏi công ty thì trời đã đổ mưa.

Mùi nhựa đường nhưng bị nung đốt xộc thẳng vào mũi.

Quả thực, dự báo thời tiết sáng nay có nói chiều tối sẽ mưa. Tôi đã tự hỏi liệu mình có kịp về đến nhà trước khi mưa xuống không, nhưng xem ra cơn mưa đã nhanh chân hơn tôi một bước. Cũng may là tôi có mang theo dù nên không gặp rắc rối gì lớn.

Đang rảo bước ra ga dưới màn mưa, điện thoại trong túi tôi đột nhiên đổ chuông.

Kẹp cán dù giữa cổ và vai, tôi nhìn vào màn hình.

Là cuộc gọi từ bố.

Nhắc mới nhớ, hình như mẹ từng nói sắp được xuất viện rồi thì phải. Là hôm nay sao?

Tôi dừng lại bên lề đường, vừa bắt máy thì giọng bố đã vang lên, không chậm trễ một giây nào.

"Kazuki. Xin lỗi con, nhưng con có thể về nhà ngay bây giờ được không?"

Giọng điệu có phần cứng nhắc hơn thường ngày của ông khiến tôi, dù muốn hay không, cũng trở nên căng thẳng.

"Có chuyện gì thế ạ?"

"Lúc nãy dì Shouko đã đến nhà mình. Bây giờ vẫn đang ở đây."

"Cái gì cơ...!?"

Thông báo quá đỗi đột ngột khiến tôi nghẹn lời.

Dì Shouko đã quay trở lại rồi sao...?

"Thế còn việc liên lạc với Kanon..."

"Bố vẫn chưa báo. Kazuki nói giúp bố được không?"

"Con hiểu rồi. Con sẽ liên lạc ngay. Trước mắt con cũng sẽ về đó ngay bây giờ."

Ngắt cuộc gọi, tôi mở ứng dụng nhắn tin để báo cho Kanon.

Ngón tay gõ phím của tôi hơi run rẩy.

Đã lâu rồi tôi chưa về thăm nhà, nhưng không ngờ lại về trong hoàn cảnh thế này.

Khung cảnh lối vào nhà vốn dĩ rất quen thuộc, nhưng có lẽ do căng thẳng mà trông nó cứ như thuộc về một căn nhà xa lạ nào đó.

Hít một hơi thật sâu, tôi mở cửa bước vào.

Ở sảnh đón có hai đôi giày được xếp ngay ngắn.

Một đôi của bố và một đôi giày nữ, nhưng tôi cảm giác gu thẩm mỹ này hơi khác với của mẹ. Vừa đặt chiếc dù ướt sũng vào giá và cởi giày để gọn vào một góc, bố tôi từ trong phòng bước ra.

Mới không gặp một thời gian mà tôi cảm giác nếp nhăn trên mặt ông đã nhiều hơn trước.

"Xin lỗi vì gọi con gấp gáp thế này, Kazuki."

"Không sao đâu bố, con ổn mà."

"...Bố đang để cô ấy ngồi trong phòng khách."

"Vâng..."

Dù không có chủ ngữ nhưng tôi hiểu ông đang nói về ai.

"Thú thật là bố thấy khó nói chuyện quá... Mà cũng không thể nhờ mẹ con được. Xin lỗi con..."

Tôi và dì rất hiếm khi gặp nhau.

Điều đó đồng nghĩa với việc bố cũng vậy. Dù có là em gái của mẹ đi chăng nữa, việc đột ngột hỏi han những chuyện phức tạp với một người đã xa cách từ lâu chắc chắn sẽ gây ra sự e ngại, tôi có thể hiểu được. Vốn dĩ bố cũng là người kiệm lời với những ai không phải người trong gia đình.

"Nhắc mới nhớ, chuyện mẹ xuất viện thế nào rồi ạ?"

"Dự định là đầu tuần sau."

"Vậy ạ..."

Tạm thời, có vẻ như lúc này chỉ còn cách để tôi nói chuyện với dì. Tôi đã nhắn cho Kanon, nhưng chắc phải mất ít nhất một tiếng nữa con bé mới về đến nơi.

...Được rồi.

Hạ quyết tâm, tôi mở cánh cửa dẫn vào phòng khách.

Đúng như lời bố nói, dì đang ngồi trên ghế sofa, chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại.

Đã vài năm rồi mới gặp lại, nhưng cảm giác dì không thay đổi mấy so với trước kia. Có lẽ một phần do tôi hầu như không còn nhớ rõ khuôn mặt của dì trong lần gặp trước.

Mái tóc dì nhuộm sáng màu, cái thần thái ấy quả nhiên rất giống Kanon. Tuy nhiên, ở dì toát lên nét quyến rũ mặn mà của một người phụ nữ trưởng thành—thứ mà Kanon hoàn toàn không có.

Vừa thấy tôi, dì đặt điện thoại xuống bàn, đứng dậy và khẽ cúi chào. Tôi cũng cúi đầu chào lại.

"...Chào dì."

Tôi thoáng thấy màn hình điện thoại của dì.

Giao diện ứng dụng nhắn tin quen thuộc và ảnh đại diện của Kanon.

Có vẻ như dì đang xem những tin nhắn mà Kanon đã gửi đến. Sau khi cả hai cùng ngồi xuống ghế sofa, một sự im lặng bao trùm. Dù đã chuẩn bị tinh thần để đến đây, nhưng tôi hoàn toàn chưa nghĩ ra mình nên nói chuyện như thế nào.

"À ừm... Đã lâu không gặp dì."

Cứ im lặng mãi cũng chẳng giải quyết được gì, nên tôi bắt đầu bằng một lời chào xã giao an toàn.

"Ừ, lâu rồi không gặp. Kazuki-kun lớn thật rồi đấy."

"A, vâng..."

Đến tuổi này rồi mà vẫn được khen là "lớn rồi", chắc chỉ có người thân mới nói thế.

"Là tin nhắn từ Kanon ạ?"

Tôi vừa hỏi vừa liếc nhìn chiếc điện thoại trên bàn, dì lặng lẽ gật đầu.

"Nhưng dạo gần đây thì không thấy gửi nữa."

...Nói cách khác, lúc nãy dì đang đọc lại những tin nhắn mà Kanon đã gửi trong quá khứ. Kanon đã ngừng gửi tin nhắn cho dì từ khi nào nhỉ? Có lẽ là từ hôm lễ hội văn hóa.

Dì nhìn chằm chằm vào tôi một lúc, rồi khuôn mặt dần trở nên nghiêm túc.

"Dì nghe anh rể nói rồi. Kazuki-kun đang chăm sóc cho Kanon phải không?"

"...Vâng."

"Thời gian qua, thật sự xin lỗi vì đã gây phiền phức cho cháu."

Nói rồi, dì cúi đầu thật sâu.

Thú thật, tôi không biết phải đáp lại thế nào.

Bởi vì tôi chưa bao giờ coi việc chăm sóc Kanon là phiền phức cả. Ngược lại, tôi còn thấy biết ơn nữa là đằng khác.

"Cháu không thấy Kanon phiền phức gì đâu ạ. Chỉ là, nếu nghĩ đến cảm xúc của Kanon thì... Cháu nghĩ người dì cần xin lỗi không phải là cháu."

"...Cháu nói... phải..."

Giọng dì nghe như đang cố nặn ra từng chữ.

Dù tôi không nói ra, chắc dì cũng đã hiểu rõ điều đó rồi.

Dẫu vậy, phản ứng này khác xa so với hình dung của tôi về dì qua lời kể của Kanon. Tôi đã tự tiện cho rằng dì là người tự do phóng khoáng, bỏ nhà đi biền biệt mà chẳng mảy may cảm thấy tội lỗi. Chính vì thế, tôi cũng có chút bối rối.

"Cháu... có thể hỏi lý do được không ạ?"

"Lý do dì bỏ đi? Hay lý do dì trở về?"

"Cả hai ạ."

Dì Shouko khẽ thở hắt ra, lặng lẽ nhắm mắt lại.

Có vẻ như dì đang đắn đo xem nên diễn đạt thế nào. Trong chốc lát, chỉ có tiếng mưa đập vào cửa sổ vang vọng khắp căn phòng.

"Nguyên nhân là... do dì đã nhìn thấy một vệt khói máy bay."

Rồi dì thì thầm, từng tiếng một. Giọng nói nhỏ đến mức tưởng như sắp tan biến vào hư không.

Tôi không hiểu ý nghĩa của câu nói đó, nên chỉ biết im lặng chờ đợi lời tiếp theo.

"Dì bị người đàn ông mà dì định kết hôn bỏ rơi, rồi một mình sinh ra con bé. Từ lúc con bé chào đời, dì đã làm việc không ngừng nghỉ. Có rất nhiều lúc dì phải làm việc từ sáng sớm đến tối mịt... Lúc nào cũng cắm đầu vào làm. Dù là gia đình đơn thân, nhưng dì không muốn để con bé phải sống thiếu thốn."

Dì mỉm cười.

Khuôn mặt ấy trong khoảnh khắc trùng khớp với Kanon. Quả nhiên là mẹ con.

"Mà, nói thế chứ thỉnh thoảng dì cũng có xả hơi. Cũng có lúc ham chơi quá nên lẳng lặng đi biệt tăm cả ngày không về nhà. Nhưng nói thế không có nghĩa là dì hoàn toàn bình thản đâu nhé? Lúc trở về nhìn thấy khuôn mặt con bé, cảm giác tội lỗi lại ập đến... Nhưng tính dì là thế rồi, không sửa được."

Nhìn nụ cười vừa mang nét tự trào, vừa thoáng chút tinh nghịch ấy, tôi chợt nhớ lại những lời Kanon từng nói trước đây.

'Em rất giận chuyện mẹ tự tiện bỏ nhà đi... nhưng mà, em không thể nào ghét mẹ được. Vì mẹ là kiểu người sẽ mua bánh pudding đắt tiền về rồi còn hớn hở hơn cả em nữa cơ mà?'

Aaa...

Chắc hẳn bản chất của người phụ nữ này vô cùng thuần khiết.

Chẳng quan tâm đến chuyện người lớn hay tuổi tác, đúng hay sai hay thường thức xã hội, những ranh giới đó đều không quan trọng. Tôi cũng lờ mờ cảm nhận được từ dì cái gì đó khiến cho chính con ruột mình phải thốt lên những lời như vậy.

"Và rồi ngày hôm đó. Dì tình cờ nhìn lên bầu trời. Một vệt khói máy bay to lớn đang kéo dài thẳng tắp trên nền trời xanh thẳm."

Tại sao nhỉ.

Khung cảnh vệt khói trắng in trên nền trời xanh ấy cũng hiện ra trong tâm trí tôi. Một bầu trời xanh trong trẻo, trái ngược hoàn toàn với cơn mưa bên ngoài.

"Lúc đó dì mới nhận ra, đã bao nhiêu năm rồi mình không ngước nhìn lên bầu trời. Bầu trời luôn ở ngay trên đầu mình, máy bay ngày nào cũng bay đầy trời, vậy mà dì lại không hề nhận thức được điều đó. Khoảnh khắc nhận ra điều ấy, một sự thôi thúc không thể kìm nén bỗng trào dâng trong lòng dì."

Dì ngắt lời, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Rằng dì muốn... nhìn thấy những khung cảnh khác."

"..."

Cảm giác đó là thứ mà tôi không tài nào hiểu thấu được.

Tôi thử nghiền ngẫm trong đầu, nhưng vẫn chịu.

"Vậy tức là... dì bỏ nhà đi vì sự bốc đồng nhất thời sao?"

Đó là điều duy nhất tôi hiểu được.

Dì lặng lẽ gật đầu, khẳng định lời tôi nói.

Bốc đồng, hử...

Nếu bảo tôi hoàn toàn không có cảm giác đó thì là nói dối, nhưng tôi chưa bao giờ bị tấn công bởi một sự thôi thúc mãnh liệt đến mức muốn đảo lộn hoàn toàn cuộc sống của mình.

Việc mời Himari vào nhà, ban đầu cũng là do Kanon.

Chỉ có điều, dì là người có thể làm được việc đó.

Lý do có lẽ chỉ đơn giản là vậy thôi.

...

Hiện tại, tôi không có ý định trách móc dì.

Nhưng, tôi của lúc này buộc phải hành động vì Kanon.

"Cháu chẳng phải là một người lớn mẫu mực gì, trong mắt dì chắc cháu cũng chỉ là một đứa trẻ, cháu cũng chưa làm cha bao giờ nên không dám nói những lời to tát. Dẫu vậy..."

Để lấy hết dũng khí thốt ra những lời tiếp theo, tôi siết chặt nắm tay đang đặt trên đầu gối.

"Dẫu vậy, ít nhất xin dì hãy cư xử như một 'người lớn' trước mặt Kanon được không ạ. Dù chỉ là lớp vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài cũng được. Chỉ cần trong khoảng thời gian ngắn còn lại cho đến khi Kanon tốt nghiệp cấp ba thôi, xin dì hãy làm một người mẹ tử tế với em ấy..."

Phản bác, mắng mỏ, kháng cự.

Tôi đã chuẩn bị tinh thần để nhận lại mọi lời lẽ, và tôi đã nói hết những gì cần nói.

Dì vẫn im lặng, thời gian cứ thế trôi qua.

Chỉ có tiếng mưa rơi làm rung động màng nhĩ tôi.

Tôi căng thẳng đến mức ngần ngại cả việc hít thở. Lồng ngực hơi thắt lại.

Ngay khoảnh khắc tôi cảm nhận được mồ hôi rịn ra trong lòng bàn tay đang nắm chặt, khóe miệng dì khẽ nhếch lên.

"Một người mẹ tử tế, hả. Nếu theo định nghĩa đó thì dì mất tư cách rồi."

"..."

Tôi không nói nên lời.

Vì tôi nghĩ mình không có tư cách để phán xét điều đó.

"Nhưng mà, ừ. Quả nhiên với tư cách một người mẹ thì dì tệ thật... đúng không. Đã tệ hại như thế, vậy mà dì lại..."

Rồi nước mắt bắt đầu tuôn rơi không ngừng từ đôi mắt dì.

Biểu cảm ấy cho thấy sự hối hận, nhưng chắc chắn còn hòa lẫn nhiều cảm xúc và suy nghĩ khác mà tôi không thể nào thấu hiểu hết được.

Không biết phải phản ứng thế nào cho phải, tôi khẽ lảng tránh ánh nhìn và cứ thế chờ đợi.

Trong đầu bất chợt nảy ra một ý nghĩ hơi không đúng lúc lắm: khuôn mặt khi khóc của dì cũng thật giống Kanon.

※ ※ ※

Tiếng mưa đập vào chiếc dù nhựa trong suốt liên tục kích thích thính giác.

Kanon và Himari đang trên đường đi bộ ra nhà ga.

...Mẹ đang ở nhà bố mẹ anh Kazuki.

Kanon nhận được tin nhắn từ Kazuki khi đang chuẩn bị bữa tối như mọi ngày.

Lúc mới đọc dòng tin đó, Kanon không thể tin được. Nhưng cô nhận ra ngay Kazuki chẳng có lý do gì để nói dối, nên đã lập tức rời khỏi nhà để đến chỗ bố mẹ anh.

Himari nói sẽ ở lại trông nhà, nhưng Kanon đã nhờ cô ấy đi cùng một đoạn.

Vì Kanon thấy sợ.

Rõ ràng cô đã mong mẹ trở về, vậy mà khi chuyện đó thực sự xảy ra, chẳng hiểu sao nỗi sợ hãi lại xâm chiếm lấy cô. Từ lúc nhận được tin, sâu trong lồng ngực Kanon cứ đau nhói mãi.

"Himari này. Tớ đi chung ô với cậu được không?"

Rời khỏi nhà Kazuki được vài phút, Kanon quay sang hỏi Himari.

Himari tròn mắt ngạc nhiên trước lời đề nghị đột ngột của Kanon.

"Hả? Nhưng như thế cậu sẽ bị ướt đấy?"

"Tớ không sao."

"Vậy à... Ừ, được chứ."

Kanon gập chiếc dù của mình lại, rồi nhanh nhẹn bước vào sát bên cạnh Himari. Giống như lần hai người đi song song trước đây, vai kề vai thật chặt.

Vai của Himari đang chạm vào cô.

Chỉ vậy thôi mà nỗi bất an đang cuộn xoáy trong lòng Kanon bỗng dịu đi. Cô thấy an tâm hơn.

Bởi vì Kazuki và Himari là những người đầu tiên mang lại cho Kanon - người chưa từng có gia đình nào khác ngoài mẹ - cảm giác an toàn.

"Này, tớ nói rồi đấy nhưng mà... Tớ rất trân trọng Himari."

"Kanon-chan... Tớ cũng rất trân trọng cậu mà."

Ehehe, cả hai cùng cười khúc khích.

Nói thẳng ra mặt thế này quả nhiên hơi xấu hổ và nhột trong lòng một chút.

Cứ thế, hai người nép sát vào nhau và tiếp tục bước về phía nhà ga. Dù bị người đi đường nhìn với ánh mắt kỳ lạ, nhưng họ chẳng hề bận tâm đến những ánh nhìn đó.

Đi thêm được vài phút nữa.

"Cuối cùng cũng tới g..."

Câu nói của Himari bị ngắt quãng một cách bất thường, bước chân cô đột ngột dừng lại.

"Sao thế?"

Kanon hỏi, nhưng không có tiếng trả lời từ Himari.

Đôi mắt cô ấy dán chặt vào một hướng, bất động. Kanon cũng nhìn theo hướng đó.

Gần trạm xe buýt.

Một người phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa đang chăm chú nhìn về phía này.

Không, chính xác hơn là cô ấy chỉ nhìn chằm chằm vào Himari. Người phụ nữ bắt đầu chạy bước nhỏ tiến lại gần. Kanon linh cảm rằng nên bỏ chạy thì hơn, nhưng ngặt nỗi Himari lại không chịu di chuyển.

Đến khi Kanon nhận ra Himari đang run rẩy nhè nhẹ thì người phụ nữ kia đã đứng ngay trước mặt rồi.

"Cuối cùng... cũng tìm thấy rồi..."

Cảm xúc toát ra từ lời thì thầm lặng lẽ của người phụ nữ ấy thật khó diễn tả. Vừa như nhẹ nhõm, lại vừa như giận dữ, và pha lẫn một chút bất mãn.

Kanon hiểu ra ngay tức khắc. Người này đến để tìm Himari.

Và rồi, hình ảnh Kazuki hiện lên trong đầu Kanon.

Dưới con mắt của xã hội, tình huống này chỉ có thể được giải thích là 'người đàn ông dụ dỗ và che giấu trẻ vị thành niên bỏ nhà đi'.

Bằng mọi giá, không thể để anh ấy trở thành tội phạm được.

Tuyệt đối phải giấu chuyện về Kazuki. Dù có chuyện gì xảy ra cũng không được để người phụ nữ này biết. Vốn dĩ, chính mình là người đã gọi Himari lại.

Vậy nên, mình phải bảo vệ cả Kazuki lẫn Himari.

Quyết tâm nảy mầm trong lòng Kanon bùng lên dữ dội, lan tỏa khắp toàn thân cô trong nháy mắt tựa như một ngọn lửa thiêu đốt. Cảm giác như máu đang sôi sục này, có lẽ chính là thứ được gọi là tinh thần trách nhiệm.

"Cô là người quen của Himari sao?"

Nghe Kanon hỏi, người phụ nữ nhíu mày vẻ ngờ vực.

A, nhắc mới nhớ, 'Himari' chỉ là tên giả.

Tuy nhiên, cô không định gọi tên thật của Himari ngay trước mặt cậu ấy. Bởi cậu ấy đã nhờ cô hãy để cậu ấy là 'Himari' trong thời gian ở đây mà.

"Tôi không biết cái tên đó... Nhưng, là người quen... Chắc chắn là vậy."

Khi người phụ nữ khẳng định, Himari cúi gằm mặt xuống.

Kanon bước lên nửa bước, như muốn che chắn cho Himari.

"Vậy sao ạ... Cậu ấy đang ở nhà cháu."

Đôi mắt người phụ nữ mở to vì kinh ngạc. Không để lỡ một nhịp nào, Kanon tiếp tục.

"Là cháu đã gọi cậu ấy đến nhà mình."

Nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ, Kanon dõng dạc tuyên bố đầy mạnh mẽ.

※ ※ ※

(Còn tiếp)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!