10-nen Buri ni Saikai Shita Kusogaki wa Seijun Bishoujo JK ni Seichoushite Ita

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1281

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2593

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 466

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 887

Vol 1 - Chương 02 - Aritsuki trở về quê hương

“Có lẽ cũng khá lâu rồi!”

Vào cuối tháng ba, trong ánh nắng mặt trời dịu mát của mùa xuân, tôi - Aritsuki Yuu đã đặt chân xuống ga tàu.

Có lẽ cũng đã 10 năm rồi, tôi mới trở lại đây. Từ sau khi tốt nghiệp sơ trung tôi đã chuyển đến Tokyo.

Mặc dù tôi đã kiếm được công việc tại một công ty sản xuất thực phẩm tầm trung, nhưng khối lượng công việc cực kì lớn. Thực lòng mà nói, thì đó là một công ty đen, đầy áp lực và không có tương lai.

Dù không sắp xếp được thời gian để ghé về miền đất chôn rau cắt rốn, song tôi đã cống hiến hết mình cho lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ. Tuy nhiên, cách đây nửa năm, sức khỏe của tôi đã có dấu hiệu giảm sút vì làm việc quá độ và đã phải xin nghỉ.

Tuy được công ty giữ lại, nhưng cuối cùng tôi vẫn quyết định ra đi. Đó cũng là một cơ hội tốt để tôi sắp xếp lại cuộc sống của mình, và đây cũng chính là lý do sau khoảng mười năm bôn ba, tôi lên đường trở về quê hương. 

Và chính tại nơi đó...

"Kyaa!”

"T-tôi xin lỗi."

Tôi đụng phải một nữ sinh trung học. Đúng ra là cô ấy đã va vào tôi, nhưng khi xem xét vị trí xã hội (thứ bậc) giữa một người đàn ông thất nghiệp và một nữ sinh trung học, Tôi quyết định nhún nhường.

"Tôi xin lỗi."

"Không, em mới là người có lỗi. D-do đã không tập trung…"

Một cặp mắt to tròn ngước lên nhìn tôi. Đó là một đôi mắt nâu trong trẻo đến mức có thể hút mọi ánh nhìn.

(Uhh...)

Cô bé này đẹp đến mức không một từ ngữ nào có thể miêu tả được vẻ đẹp.

Mái tóc dài màu nâu được buộc lại và vắt trên vai trái. Làn da thì trắng mịn cùng với đó là đôi môi màu hồng mềm mại... K-không được, dừng lại, dừng lại thôi. 

Nếu tiếp xúc quá mức với một nữ sinh lạ sẽ dẫn đến sự sụp đổ của một nền văn minh.

"Ano–"

“Vậy thì…. tôi đi trước nhé.”

 Tôi vội vã đi qua cổng soát vé và rời khỏi ga tàu.

*

Trái tim tôi không thể ngừng đập.

Đã bao lâu rồi ta? Lần cuối cùng tôi gặp anh ấy là ba ngày sau lễ tốt nghiệp của ảnh...

"Cũng đã mười năm rồi nhỉ?" 

Dường như anh ấy không nhận ra tôi. 

Trong khi đó, tôi có thể ngay lập tức nhận ra anh ấy. 

Miya khẽ thở dài khi trông hình bóng của Aritsuki đang dần lẩn khuất vào đám đông người qua lại.

Vẫn motip cũ, vẫn là công ty đen và về quê : ))